Chuyện tình vượt thời gian – Chương 1.4

Trời ơi, mình vừa nói gì vậy? Nói lăng lung tung quá, thật là chẳng ăn nhập gì! Lâm Tiểu Ngư, sao mày chả có tí tiền đồ nào thế? Nhìn thấy con trai là quên hết, đến họ của mình cũng không nhớ. Rõ ràng là mình không thèm nghe lén họ, vậy mà sao lại lí nhí không nói lên lời? Nghĩ đến đây, tôi hít một hơi thật sâu, nói lớn: “Lúc đó tôi đang định đi đến phía hai người để hỏi đường, ai ngờ được lại trùng hợp thế, đúng lúc nhìn thấy anh đang bắt nạt người ta.”

“Tây Môn Xuy Tuyết” không nói được câu nào, nét mặt đanh lại.

Hai nam sinh đang chơi điện tử nghe thấy tôi nói, cũng ngừng chơi, nghiêng đầu hào hứng nhìn tôi, xem ra khoái chí lắm.

“ Ha ha, đại ca, lần trước thì tự sát, lần này lại giở chiêu gì thế?” Một trong hai tên kia chu mỏ, lắc đầu hỏi.

“Tây Môn Xuy Tuyết” trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt toát lên sự bực bội khó chịu: “Lần này là giả vờ yếu đuối gục ngã trên nước mắt.”

“ Ôi – Ninh Tuyết ngày càng thiếu sáng tạo như vậy sao.” Một tên khác lắc đầu thất vọng.

Giả vờ yếu đuối gục ngã trên nước mắt ư? Rõ ràng là anh ta đẩy ngã người ta, lại còn trợn mắt nói linh tinh, chế giễu người ta… Cơn bực tức, phẫn nộ từ sâu trong đáy lòng tôi đột nhiên lại bùng lên, bản cô nương có nguyên tắc của mình, xin lỗi nhé!

“ Đồ con heo bạo lực, anh nói gì? Rõ ràng tôi nhìn thấy anh đã đẩy cô gái xinh đẹp ấy một cách tàn nhẫn.”

“Cô có biết cô đang nói gì không?” “Tây Môn Xuy Tuyết” cau có, vo tròn bàn tay đang đặt trên mặt bàn.

A a a, anh muốn làm gì? Giết người diệt khẩu à? Hay là muốn cắt lưỡi tôi, khiến tôi sống không được mà chết cũng không xong? Không được không được! Bản cô nương vẫn còn nhiều nguyện vọng vĩ đại chưa thực hiện, nào là đi du lịch ngắm cảnh đẹp trong thiên hạ, nếm mọi món ngon, gặp tất cả các anh chàng đẹp trai trên thế giới này, sao có thể sớm từ giã cõi đời này?

“ Ha ha ha!” hai nam sinh bên cạnh giống như đang nghe chuyện tiếu lâm, đột nhiên ôm bụng cười rũ rượi.

Cười một hồi, một trong hai tên mặt đỏ tía tai, nói: “ Cô nói ông anh này đẩy ngã cô gái kia ư?”

“ Đúng thế, chính anh ta đẩy cô ấy một cái, cô ấy mới ngã xuống đất.” Hai tên kia đã phá tan bầu không khí căng thẳng khiến tôi quên ngay tình hình vừa diễn ra, nghiêm giọng chỉ thẳng vào “ Tây Môn Xuy Tuyết” tố tội.

“ Tây Môn Xuy Tuyết” nhếch mép cười chế giễu, nhưng chính vì nụ cười khó chịu ấy lại khiến cái miệng của anh ta trở nên cuốn hút hơn. Đồ đáng ghét, sao hắn lại có thể mang thái độ chế giễu ấy kết hợp với nụ cười một cách hoàn hảo đến như vậy?

Ôi, tôi chóng mặt quá, chóng mặt quá!

“ Cô gái kia rất đáng ghét, mỗi lần đều giở một chiêu khác nhau ra để hẹn hò anh bạn của chúng tôi, anh ấy chả bao giờ chạm vào cô ta, làm gì có chuyện đẩy cô ta ngã?” Mặt vẫn đỏ tía tai, tên nam sinh kia tiếp tục nói: “ Cho nên, tôi khẳng định là cô gái kia đã tự ngã xuống đất để mong anh bạn tôi đồng tình.”

“ Nếu là như vậy thì cô gái kia thật ngốc nghếch, một người vô tình, tàn nhẫn, tự cao tự đại thì làm sao có thể đồng tình, xót thương cô ấy chứ?” Tôi chớp mắt, cho rằng tôi ngốc ư, như thế là đánh giá sai về tôi, tôi tin vào mắt của mình. Tên “ Tây Môn Xuy Tuyết” này thực sự là một kẻ xấu xa, đã che được mắt thiên hạ rồi.

Nhưng thật không may là anh ta đã bị Lâm hiệp nữ ta túm được đuôi, hừ, tôi ghét nhất là loại đàn ông “tốt mã dẻ cùi” này. Như Lai phương trưởng, con nhất định sẽ từ từ lột trần bộ mặt thật của hắn.

“ Nhiều lời quá, cô tên gì? Có giấy báo nhập học hay chứng minh thư nhân dân không?” Hai hàng mày dày của “Tây Môn Xuy Tuyết” co lại gần nhau, mặt đanh lại như thép. Dường như hắn bị tôi làm cho tức giận tới mức chuẩn bị hộc máu, nhưng để giữ phong độ trước mặt người ngoài nên đã kìm nén cơn giận của mình.

Hừ, đúng là như vậy rồi! “ Tây Môn Xuy Tuyết” cái gì chứ, đúng là tên ngụy quân tử, đừng có bôi nhọ cái tên “ Tây Môn Xuy Tuyết”.

“ Lâm Tiểu Ngư. Chẳng phải tôi vừa nói với anh rồi sao, xem ra anh không chỉ không có trái tim, mà ngay cả tai cũng không có.” Tôi khoái trá, nhìn bộ mặt trầm ngâm của anh ta nhẹ nhàng cất giọng.

Nhìn bộ dạng tên ngụy quân tử dường như muốn làm gì đó nhưng lại không thể thực hiện được, tôi cảm thấy vô cùng thích thú, không thể diễn tả bằng lời.

Tôi bỏ cặp sách đeo trên vai xuống, chuẩn bị lôi giấy báo nhập học và các giấy tờ khác ra. Nhưng, ôi trời ơi… ví của tôi đâu mất rồi?

Tôi như phát điên, vội vã đổ hết mọi thứ trong túi ra ngoài, gương, son nẻ, lược, điện thoại… không thấy ví đâu!

Tên ngụy quân tử nhìn tôi bằng ánh mắt xem thường, nói: “ Sao, không có giấy báo nhập học, cô muốn trà trộn vào đây để trộm đồ hả?”

“ Anh, anh…” Thần kinh bắt đầu “ đoản mạch”và trái tim yếu đuối không cho phép tôi phản bác anh ta. Trong cái ví kia, ngoài giấy tờ tùy thân, còn có cả gia sản của tôi – 500 nhân dân tệ nữa!

Qua chiếc gương nhỏ, tôi nhìn thấy một gương mặt đang biến sắc và lo lắng . Tôi đau khổ lấy tay ôm mặt.

Tôi không kìm được lòng, chỉ muốn đập đầu vào tường chết quách đi – Tại sao? Tại sao mình lại ngủ gật trên xe bus? Lâm Tiểu Ngư, mày đúng là một con cá ngu ngốc!

“ Không có giấy báo nhập học phải không? Mau đi ra, đi ra đi!” Tên ngụy quân tử không chút nể tình, chỉ thẳng tay ra cửa.

Tôi bực mình xông lên phía trước cái bàn của hắn ta, sự bực tức dồn nén trong lòng bùng lên: “ Nói cái gì, tôi là học sinh mới của trường trung học phổ thông Phác Thiện … anh dám đuổi tôi?”

“ No! No! No! Không ngờ tên ngụy quân tử đó còn cười được, cất lời mềm mỏng: “ Cô không có giấy báo nhập học, tôi làm sao biết cô có phải là học sinh mới của trường này…”

“ Nhưng trong quyển sổ ghi danh sách học sinh mới này chắc sẽ có tên của tôi, Lâm Tiểu Ngư…” Tôi cắt ngang lời hắn, nhẫn nại mong hắn mở cuốn sổ ghi danh sách các học sinh mới. Tôi đổi giọng: “Mong anh giúp đỡ, xin hãy để tôi đăng ký tên trước, sau đó bố trí phòng ngủ giúp tôi!”

“ Tên ngụy quân tử độc ác này, hắn muốn dùng việc công để trả thù riêng sao? Nhưng ta vẫn chưa tức đến mức không kiềm chế được bản thân.” Tôi vội vàng dự đoán tình hình trước mắt và làm một phân tích chính xác: “ Nếu không thuyết phục được hắn ta, mình sẽ rơi vào cảnh màn trời chiếu đất!”

“ Không được!” Tên ngụy quân tử chết tiệt, mặt lạnh băng, trả lời không một chút biểu cảm. “ Tìm được giấy báo nhập học thì quay lại đăng ký, đây là quy định của trường, không ai được vi phạm.”

Tên xấu xa này, cố ý làm khó mình phải không? Thật không thể nhẫn nhịn được nữa.

Tôi trút một hơi, lấy hết sức đập bàn, lớn tiếng quát: “ Sao anh có thể làm như vậy, trời đã tối thế này, anh còn đuổi tôi ra, nếu học sinh mới ở bên ngoài có chuyện, anh có chịu trách nhiệm được không?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s