Trúc mã là sói – Chương 5.2

Cậu là cơn ác mộng tuyệt vời của tớ

Từ nhỏ Văn Dịch đã là cơn ác mộng của Nhan Tiếu. Năm lên năm tuổi, cả gia đình Nhan Tiếu chuyển nhà đến thành phố A. Vì muốn tạo cho con một môi trường tốt, thái hậu chọn đi chọn lại, cuối cùng chọn ngôi nhà mà giáo sư Văn cho thuê, chính là khu tứ hợp viện cũ sau này.

Lần đầu tiên đi xem nhà, cô bé Nhan Tiếu đã nhìn thấy cậu bé Văn Dịch xinh xắn, đáng yêu. Lúc đó Tiếu Tiếu chưa biết cậu chàng sẽ trở thành khắc tinh vĩnh hằng trong cuộc đời cô, hai cô cậu rụt rè, e ngại một hồi, sau khi nhường nhau kẹo, hai đứa cầm tay nhau và trở thành bạn thân.

Tranh thủ lúc người lớn không chú ý, Văn Dịch lén kéo Tiếu Tiếu vào phòng ngủ, lấy từ trong tủ ra món đồ chơi bằng sắt cho Tiếu Tiếu xem. Nhe hàm răng thưa ra, Văn Dịch rất dương dương tự đắc: “Cậu có biết không? Cái này chạy bằng điện đấy! Mẹ tớ mang từ nước… Ấy, không được! Không được!”.

Đang thao thao bất tuyệt thì yêu nghiệt nhìn thấy bàn tay tròn trĩnh của Tiếu Tiếu lén lút đưa ra sờ món đồ chơi. Cậu vội lấy người che đi nói: “Mẹ tớ nói rồi, cái này làm bằng sắt, sờ vào sẽ gỉ, cậu không được sờ!”.

Tiếu Tiếu thần người, bĩu môi nói: “Tại sao?”.

Nghe thấy vậy, Văn Dịch liền càu nhàu như bà cụ: “Vì trước đó tớ đã rửa tay rồi, cậu có biết rửa tay không…”.

Yêu nghiệt chưa nói dứt lời thì Tiếu Tiếu từ nãy đến giờ vẫn im lặng liền bất chấp tất cả, nhấc luôn món đồ chơi lên chơi. Yêu Dịch vội nhảy lên, vừa la lớn: “Không được, không được” vừa xông đến. Hai cô cậu liền vật nhau ra. Lúc Tiếu Tiếu mở mắt ra thì phát hiện thấy mình nằm dưới đất, yêu nghiệt cưỡi trên, nhe răng ra cười rất gian giảo.

Văn Dịch cười nói: “Cuối cùng đã thu phục được cậu! Mau trả ô tô cho tớ!”.

Mặc dù còn nhỏ, nhưng Tiếu Tiếu cũng biết bị con trai cưỡi lên người là chuyện rất đáng xấu hổ. Hai má cô bé đỏ bừng, miệng méo xệch giằng co một hồi, cuối cùng gào lên: “Cậu chơi đểu…”. Nói rồi, tiện tay ném luôn chiếc ô tô ra góc xa.

Và thế là thời khắc lịch sử đã xuất hiện. Tiếu Tiếu chỉ nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết “á”, định thần nhìn lại thì yêu nghiệt đã chảy máu đầu, nước mắt lưng tròng khóc nấc lên: “Cậu làm vỡ đầu tớ rồi! Tớ không lấy được vợ rồi, vợ trắng trẻo, thơm tho ấy, bắt đền cậu đi, hu hu…”.

Sau đó, Văn Dịch được đưa đến bệnh viện kịp thời, phạm nhân Tiếu Tiếu thì bị áp giải về nhà. Giờ ăn tối, sau khi úp mặt vào tường, Tiếu Tiếu biết được rằng Văn Dịch bị khâu ba mũi, có thể sẽ để lại sẹo. Chính vì vậy, lần đầu tiên trong đời Nhan Tiếu bị mất ngủ, suốt đêm trằn trọc, trong đầu chỉ xuất hiện câu than thở trách móc đó của Văn Dịch. Lúc đó, Tiếu Tiếu chỉ nghĩ rằng, biết tìm ở đâu người vợ trắng trẻo, thơm tho để đền cho cậu ta? Tại sao phải tìm vợ nhỉ? Không phải bánh màn thầu cũng rất trắng trẻo, thơm tho đó sao?

 

Sáu tuổi, yêu nghiệt và Nhan Tiếu học cùng trường, cùng khối, cùng lớp với nhau. Nhan Tiếu không biết do mình có duyên hay đáng yêu mà dường như các bạn gái đều thích cô. Ngày đầu tiên đến trường, cô bạn nghịch ngợm, đáng yêu ngồi sau đã mời cô cùng ăn đồ ăn vặt, cùng đi vệ sinh. Ngày thứ hai đi học, cô bạn lớp phó học tập điềm đạm đã chủ động đến gặp cô để thảo luận đề toán. Ngày thứ ba đến trường, cô bạn hoa khôi xinh xắn của trường lại mời cô cùng về nhà sau khi tan học!

Hồi đó, trong đầu Nhan Tiếu còn chưa xác định được sở thích, chỉ thấy thích thú trước việc có bao nhiêu bạn nhỏ quý mến, sùng bái mình. Nhưng chưa đầy một tháng, tình hình này đã thay đổi hoàn toàn, người đầu tiên phá vỡ giấc mơ đẹp của cô là cô bé hoa khôi của trường.

Nhan Tiếu còn nhớ hôm đó là buổi chiều trời âm u, như mọi bận, cô đứng ở cổng trường đợi cô bạn hoa khôi, chuẩn bị cùng về nhà. Cô bạn hoa khôi chậm rãi đi ra cổng, nhìn Tiếu Tiếu một cái, vẻ mặt uể oải. Đi được một đoạn, Nhan Tiếu lên tiếng hỏi.

Cô bạn liền bĩu môi trách: “Tiếu Tiếu, tại sao hai hôm nay, tan học không thấy Văn Dịch về cùng bọn mình?”.

“Hả?” Tiếu Tiếu rất sửng sốt trước việc cô bạn nhắc đến Văn Dịch, cô ngửa mặt lên trời nói: “Mấy ngày nay mẹ cậu ấy về nước, cậu ấy không ở tứ hợp viện nên không về cùng bọn mình”. Thực ra, Nhan Tiếu rất sung sướng khi cắt được cái đuôi khó chịu, con ma Văn Dịch và tận hưởng thế giới chỉ có mình và cô bạn hoa khôi. Cô không thể hiểu sau khi nghe thấy tin này, vẻ thất vọng hiện lên thoáng qua trong mắt cô bạn hoa khôi có nghĩa là gì.

Tối đến, Tiếu Tiếu gọi điện kể thắc mắc này cho yêu nghiệt nghe, đối phương lại cười ngặt nghẽo: “Đồ ngốc! Cậu còn không phát hiện ra à? Hoa khôi thích tớ, chính vì thế mới tiếp cận cậu để được gần tớ. Nhưng Tiếu Tiếu cứ yên tâm, tớ không thích cậu ấy đâu”.

“Cậu thôi đi!” Tiếu Tiếu nắm chặt ống nghe và trợn mắt, cô vừa không tin lời Văn Dịch, vừa bênh chằm chặp bạn thân.

Văn Dịch tặc lưỡi: “Cậu vẫn không tin à? Không tin ngày mai bọn mình có thể làm thí nghiệm, thế này nhé, cậu…”.

Ngày hôm sau, quả nhiên Tiếu Tiếu làm theo lời Văn Dịch, tuyên bố với tất cả các bạn gái rằng: tình bạn của mình với Văn Dịch đã hết, hai người không bao giờ chơi với nhau nữa. Nghe thấy vậy, các cô bạn liền bàn tán xôn xao, chưa đầy một ngày đã thấy hiệu quả.

Trước tiên, cô bạn hoa khôi nói rằng nhiều bài tập, sau khi tan học phải đi học thêm, không thể về nhà cùng Tiếu Tiếu được nữa. Sau đó, cô bạn nhỏ đáng yêu ngồi bàn sau cũng cho biết tiền tiêu vặt bị cắt, không có tiền mua đồ ăn vặt, đi vệ sinh cũng không còn gọi Tiếu Tiếu. Cuối cùng, ngay cả cô bạn lớp phó học tập cũng không buồn để mắt đến Tiếu Tiếu, càng không nói đến chuyện thảo luận bài tập, làm bài tập!

Đến đây, tình bạn trong sáng đầu tiên trong cuộc đời Tiếu Tiếu cũng đã bị yêu nghiệt bóp chết ngay từ khi còn ở trong nôi.

Ngoài việc bị yêu nghiệt bóp chết tình bạn, Tiếu Tiếu còn bị hắn bóp chết tình yêu trong sáng, lãng mạn.

Năm mười ba tuổi, Nhan Tiếu đã có người theo đuổi. Đối phương là một anh chàng mắt ti hí, nhút nhát. Mặc dù Tiếu Tiếu không thích cậu bạn suốt ngày khụt khịt mũi, co ro cúm rúm cho lắm, nhưng có người theo đuổi cũng là tốt rồi. Hơn nữa, với tư cách là lớp phó phụ trách môn tiếng Anh, cũng là người học khá của lớp, lần nào giờ đọc bài buổi sáng, cậu bạn mắt ti hí này lại cũng đọc mẫu cho cả lớp đọc theo “bát xừ (bus), “yết xừ (yes)”, “gơn xừ (girls)”… Trong lòng Tiếu Tiếu cũng cảm thấy tự hào và cảm động.

Thời gian đó, sự e thẹn và tự mãn của cô nữ sinh đã thăng hoa. Nhưng những khoảnh khắc được theo đuổi tuyệt vời và đơn giản như vậy không kéo dài được bao lâu, yêu nghiệt lại thò bàn tay ma quái của hắn ra. Một hôm, trong giờ thể dục, trước sự xúi giục của bạn bè, trước mặt tất cả mọi người, cậu bạn mắt ti hí rụt rè hỏi Văn Dịch tại sao lúc nào cũng bám riết lấy Tiếu Tiếu như vậy? Có phải cũng thích Tiếu Tiếu không?

Lúc đó Văn Dịch, kẻ có dáng dấp yêu nghiệt, miệng ngọt như mía lùi đã trở thành nhân vật có tiếng trong trường, thấy cậu bạn mắt ti hí thấp hơn mình một cái đầu dám hỏi câu này, hắn tỏ ra rất phẫn nộ, đáp luôn: “Làm sao tớ có thể thích heo con Tiếu Tiếu vừa thấp vừa béo vừa ngốc nghếch lại còn tưởng mình ngây thơ đáng yêu trong sáng hiền lành xinh đẹp trơ mặt đến tột đỉnh thường xuyên đánh tớ chửi tớ cào cấu tớ giành đồ ăn vặt của tớ lừa xin tiền mua đồ ăn vặt của ông ngoại tớ…”.

Sau khi một câu rất dài, dài lê thê không hề có dấu ngắt câu thốt ra khỏi miệng cậu ta, xung quanh lập tức im lặng như tờ, cậu bạn mắt ti hí sững người, lúc này mới sực nhớ ra phải biện hộ cho thần tượng của mình: “Cậu…cậu… cậu đừng nói linh tinh! Tiếu Tiếu, cậu ấy…”.

“Cậu ấy à?” Văn Dịch khua khua tay với vẻ rất khó chịu. “Cậu thích cậu ta thì thật xui xẻo tám đời rồi. Các cậu còn chưa biết đúng không? Heo Tiếu Tiếu vừa lười vừa ngốc, các cậu có biết tại sao tóc cậu ấy đen như vậy không? Vì nửa tháng cậu ta mới gội đầu một lần! Biết tại sao môi cậu ấy bóng như vậy không? Vì ăn cơm xong cậu ta không bao giờ lau miệng! Nhìn mặt cậu ta nghiêm túc như vậy, các cậu có biết cậu ta…”.

Cậu bạn mắt ti hí sợ khiếp vía vì những câu nói của Văn Dịch, run rẩy hỏi: “Cậu ấy làm sao?”.

Văn Dịch ra hiệu cho đám con trai xúm lại, cuối cùng tiết lộ ra điều bí mật vẫn giấu kín từ bấy lâu nay: “Nhan Tiếu còn sexy nữa! Cậu ta không những xem trộm sách sex mà còn thường xuyên nhìn trộm con trai tắm. Đàn ông trong khu tứ hợp viện, từ ông ngoại tớ đến đứa trẻ con ba tuổi đều bị cậu ta nhìn hết! May mà bản thiếu gia thông minh lanh lợi, không bị trúng kế của cậu ta…”.

Từ đó trở đi, ở trường Tiếu Tiếu còn có thêm biệt hiệu “thích nhìn trộm”. Nhìn thấy vẻ mặt không hẳn là cười, giật giật của đám con trai khi trông thấy mình, Nhan Tiếu cũng thấy là lạ. Dĩ nhiên, đến khi biết được sự thật, cô và yêu nghiệt Văn Dịch đã tốt nghiệp cấp hai.

 

Lỡ tay chạm ngực con gái – P3

3

Tôi cùng chị ấy đến trường Trung Sơn

tôi run run dắt xe máy lên phà từ vịnh qua đảo

lần đầu tiên đi phà, lỡ phi cả xe xuống biển thì…

Phà khởi động

chị ấy dựa vào lan can

gió biển thổi bay mái tóc, nhẹ nhàng xôn xao

nắng chiều sáng lên trên gương mặt chị ấy hơi u sầu

Chị ấy quay lại nói gì với tôi

thế là phát hiện tôi đang chằm chằm nhìn chị ấy

tôi bị giật mình một cái

chị ấy cười: “Em lại nhìn trộm chị rồi”

“Làm gì có!”

“Thế hôm nay không phải là em toàn nhìn trộm chị à?”

(nghiêng đầu cười mím mím nói với tôi)

ngượng kinh khủng, tôi vờ mải ngắm sóng

Rồi đến đảo Kỳ Kim

chúng tôi tới bãi biển Kỳ Kim

bỏ giày treo lên xe máy

cả hai đi xuống bãi cát, dọc bờ cát không nói gì…

đi tới tận đầu kia của bãi, nơi có công viên cối xay gió

rồi quay về chỗ cũ… hoàn toàn không nói một câu!!!!!!!!!!!!!!

Cuối cùng chị ấy mở lời trước

“Em thấy chị có xinh không?”

tôi dừng lại nghi hoặc

chị ấy quay về phía tôi cười mỉm

tôi bảo: “Chị đẹp lắm, rất có phong cách, hẳn chị có nhiều người theo đuổi”

nghe tới đó, chị ấy không cười nữa

quỳ xuống, bất động…

Tôi nghĩ: “Ối mẹ ơi, mình lại nói hớ cái gì rồi! Khen gái đẹp thì gái phải vui chứ nhỉ?”

——- Chị ấy quỳ xuống, run rẩy khe khẽ

tôi cũng quỳ theo

phát hiện ra chị ấy đang khóc

Tôi sợ… tôi chả hiểu tôi đã làm gì nên tội, hay nói nhầm câu nào

tôi vội vã rút trong túi ra gói khăn giấy lúc nãy mua

Chị ấy: “Xin lỗi, tự nhiên mình lại khóc, làm bạn khó xử”

Tôi cúi đầu không nói

sóng đập tới nơi chúng tôi quỳ

bắt đầu làm ướt quần áo cả hai…

nhưng chúng tôi vẫn ngồi bất động

rồi, tôi không biết tôi lấy từ đâu ra dũng khí

tôi đã ôm lấy chị ấy…

một đứa con trai quen chưa mấy ngày, một người con gái còn chưa hiểu nhau

Chị ấy không hề chống cự, mà lại tựa vào tôi, để tôi ôm

có lẽ phải mười phút

có lẽ vì phải quỳ, chân tôi bắt đầu tê dần

trong khi chị ấy cứ bất động trong lòng tôi và cứ thổn thức khóc mãi

chân tôi tê, đến mức cứ run bần bật

Chị ấy ngửa đầu lên hỏi tôi: “Sao thế?”

tôi ngồi bệt xuống cát, bảo… chân tôi bị tê quá rồi!

thế là chị ấy cười một lúc…

Bây giờ tôi đã bạo dạn hơn, kề sát môi chị ấy

chị ấy dùng tay đẩy tôi ra…

nhưng tay kia lại vẫn nắm tay tôi =.=”

“Xin lỗi!”, cả hai cùng đồng thanh nói

Rồi màu trời tối dần, chị ấy bảo về thôi

trên đường về chúng tôi im lặng…

nhưng đường về, chị ấy… ôm tôi

Bây giờ mới nhớ ra là chìa khoá và áo khoác của chị ấy vẫn còn ở trường!!!

về trường chúng tôi vội vã lên khoa

văn phòng khoá kín, mọi người đã về hết

Chúng tôi đứng bơ vơ giữa khoa vắng

tôi hỏi chị ấy: “Trời, bây giờ phải làm sao đây nhỉ?”

chị ấy cúi đầu nói: “Thế có thể đến chỗ bạn không?”

Tôi sững sờ, giả vờ chưa nghe thấy gì

nghĩ bụng, chết rồi, trời ơi, thế này là thế nào nhỉ

vừa vui mừng vừa… lo kinh khủng

vui vì chị ấy là người tôi thích lâu rồi, phải chăng chị ấy cũng… thích tôi nhỉ?

Lo là vì… tôi đang ở trong ký túc xá ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hủ nữ ga ga – Chương 12.2

Nửa giây sau sếp tổng đột nhiên cười gian trá, hưng phấn khua tay đạp chân.

“Giỏi lắm, thực sự là rất giỏi! Bao nhiêu năm như vậy, cuối cùng ta cũng biết được có người là khắc tinh của tên tiểu tử thối Nhậm Hàn kia, cũng có người phụ nữ cậu ta không thu phục được.

Nhậm Hàn, tên tiểu tử thối này, thật không ngờ cậu cũng có ngày hôm nay. Nói gì thì ta cũng là trưởng bối, nhìn thấy cậu trưởng thành từ bé đến lớn, bây giờ cậu còn là nhân viên làm việc dưới cấp của ta, nhưng mặt lúc nào cũng lạnh băng băng, kiêu ngạo khinh người. Thật không ngờ, thật không ngờ, cậu cũng có ngày phải ngậm quả đắng như vậy!

Bây giờ tôi chỉ muốn hỏi Bạch Ngưng cô chuyện này, nhìn khuôn mặt cô đen sì sì thế này, tôi thấy… rất… rất sảng khoái!”

Tôi ngồi trên giường nhìn sếp tổng đang phát điên, buồn vui lẫn lộn.

Đây rốt cuộc là kiểu người gì vậy? Chỉ vì bất mãn với thái độ của Nhậm Hàn, vừa hay phát hiện ra chỉ cần nhắc đến tên tôi Nhậm Hàn liền cảm thấy rất không vui, cho nên cố ý điều tôi đến đây tối nay để làm tôi tớ cho anh ta?! Lưu tổng à, sở thích của ông, thật sự là quá quái đản.

Tôi ho một tiếng, sếp tổng ý thức được mình đang mất phong độ, cũng vội vàng đứng dậy, vỗ tay nói nghiêm túc: “He he, Bạch Ngưng à, bây giờ không phải là giai đoạn xin thăng chức sao? Nhậm phó tổng gần đây tương đối bận, có thể thường xuyên điều cô đi giúp đỡ, cô làm cho thật tốt, một tháng sau có thể thăng thẳng lên một cấp, thấy thế nào?”.

Nghe thấy lời này, mắt tôi lập tức sáng như sao, vẫy đuôi nịnh bợ nói: “Thật ạ?”.

Sếp tổng chỉnh lại trang phục. “Đương nhiên là thật.”

Tôi chống cằm nghĩ ngợi, sếp tổng muốn tôi giúp đỡ Nhậm Hàn, rõ ràng là muốn lợi dụng tôi để khiến anh ta buồn phiền, nhưng xem ra chẳng hại gì đến tôi. Thế là…

Bộp!

Đập đập tay với sếp tổng, tôi nhe răng nói: “Thỏa thuận thành công”.

Cái gì gọi là giúp kẻ ác bị ngược đãi, giờ tôi đã được thể nghiệm sâu sắc rồi.

 

Trong họa có phúc. Bởi vì được sự bảo đảm thăng chức của sếp tổng, dù cho biết là đối phương lợi dụng mình, nhưng suốt cả bữa tiệc tôi vẫn thấy trong lòng rất vui. Nhưng hiển nhiên, vị nhân huynh nào đó cùng đường với tôi không nghĩ vậy.

Sau bữa tiệc, Nhậm Hàn đã có chút hơi men trong người, không thể lái xe, đành phải đứng ở cửa khách sạn đợi taxi cùng tôi. Lúc vẫy xe, không khí rất căng thẳng.

Nhậm Hàn Nhậm đại phó tổng, nheo mắt quan sát tôi, cười lạnh nói: “Bạch Ngưng, có phải là cô nên đem sự kiện điện thoại giải thích một chút với đương sự là tôi không?”.

Tôi nhe răng ra cười ngọt ngào nói: “Nhậm tổng, anh đừng nên trách tôi, anh cũng biết rồi đấy, chuyện anh muốn tôi làm kia không thể tiết lộ ra ngoài, nhưng chị Tiểu Chí lại khẳng định đã nhìn thấy hai người chúng ta ở khách sạn, cho nên, tôi chỉ có thể nói dối”.

Tôi buông tay làm ra vẻ vô tội. Trong lòng sớm đã cười đến đứt ruột, may mà tôi thông minh, sớm đã có đối sách.

Nhậm Hàn nghe thấy vậy, vẫn giữ điệu cười rất mê hồn. “Ồ?”

Tôi gật đầu. “Nhậm tổng, tôi cũng rất oan ức.”

Nhậm Hàn mở to mắt, cười vô cùng đẹp trai. “Cho nên sao nhỉ? Cô trong họa được phúc, không cẩn thận phát hiện ra Lưu tổng muốn đem cô ra để ràng buộc áp chế tôi, làm tôi buồn phiền, cho nên gật đầu đồng ý với ông ta, sẽ đi theo tôi khắp nơi?”

Tôi mở to mắt, Nhậm Hàn đặt máy nghe trộm phải không? Sao mà bên kia tôi và sếp tổng vừa đạt được thỏa thuận, muốn tôi làm cái đuôi bám dai dẳng theo anh ta, ở bên này anh ta đã biết rồi?

Nhậm Hàn thấy vậy, cười nhăn nhở nói: “Bạch Ngưng, có nghe qua câu nói vỏ quýt dày có móng tay nhọn chưa?”.

Tôi kinh hãi. “Ý gì chứ?”

“Vừa rồi Lưu tổng nói, thời gian này bảo tôi đưa cô đi giải quyết công việc, một tháng sau sẽ trực tiếp chuyển cô đến phòng Phóng viên.”

 

Tôi chỉ cảm thấy sấm nổ ùm ùm trên đầu, nhất thời rơi vào cơn hỗn loạn, hồn bay phách tán. Tôi chỉ hận Nhậm Hàn lấy GV ra để uy hiếp tôi, bắt tôi làm gián điệp, cho nên mới lưu truyền tin này, mượn thế phản công, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện lấy đá ném chân, sếp tổng thâm như vậy, muốn tôi và Nhậm Hàn ngày đêm đối đầu nhau!

Tôi vẫn chưa kịp mở miệng, trên đỉnh đầu đã truyền đến giọng nói lạnh lùng của Nhậm Hàn.

“Bạch Ngưng, rất thông minh. Biết tôi ghét những tin đồn đó, cho nên cố ý khua qua khua lại kích thích trước mặt tôi? Hả? Rất tốt, rất tốt! Bạch Ngưng, đợi sau khi cô vào phòng Phóng viên, xem tôi xử lý cô thế nào!”

Trên đời này, việc đau khổ nhất chính là việc đắc tội với cấp trên. Mà tôi lại bất hạnh như thế này, lại đắc tội với tên cấp trên độc ác, mưu mô như Nhậm Hàn.

Bi kịch ngày nào cũng có, nhưng hôm nay thì đặc biệt nhiều.

 

[Cảm nhận] Xao xác (Sưu tầm)

Hôm nay…nó đã biết…thế nào là xao xác!
Không phải của mùa thu mà là của mùa đông.
Lạ lùng!
Bởi nó không còn buồn, mà thật ấm áp.
Lạ lùng!
Đứng lặng lẽ bên đường,người ta đi thật tấp nập…và hối hả…dòng người cứ cuốn đi như thế,còn nó thật lặng lẽ…
Nó không buồn,mà thấy thật thanh thản…
Lạ lùng…
Lề đường vắng ngắt…không một ai ngoài nó…và đường kia cứ đông…thật khác biệt.
Nó cứ đứng như thế,không biết bao nhiêu lâu và có cảm giác như nó có thể đứng thế mãi…
Chờ đợi…
Lòng nó thấy thế và vui vì ý nghĩ đó…
Giờ nó đã hiểu…
Chờ đợi và thời gian chẳng có liên quan j đến nhau. Nó chỉ tự ý nảy sinh và con người ta thì không có ý muốn cưỡng lại.
Ra thế!
Bất giác nó cười thầm, vì nó đang chờ một ai đó, hay một cái j đó mà nó không biết. Chỉ vì nó muốn thế!
Lạ lùng!
Vì hôm nay đã là một lạ lùng rồi
Một cơn gió tới thật nhanh và đi cũng thật nhanh làm rối bời mái tóc, làm một cái j đó xáo trộn. Có lẽ là sự yên lặng.
Uhm,đẹp! đã lâu nó không có lại cảm giác ấy.Một góc chụp đẹp cho một bức ảnh đẹp…
Waiting…
Vì một điều j đó sắp đến…
Nó đã đợi…
Và vẫn đang đợi…

P/S: Hơi trễ cho một chút cảm nhận về mùa  đông, nhưng ad thấy cảm giác chờ đợi này thật quen thuộc. Có lẽ vì chút xao động bởi lời nói của anh Hà Dĩ Thâm chăng? Ad lại xúc động rồi :”>

Lịch phát hành tháng 4/2012

1. Kế hoạch hủ nữ – Bẻ thẳng thành cong (Văn học Trung Quốc) – Dự kiến phát hành ngày 02/04 ở HN và 06/04 ở HCM

Tác giả : Trừu Phong Đích Mạc Hề
Dịch giả : Bạch Nương
Mã sách : 8935212314121
Nhà xuất bản : NXB Văn Học
Năm xuất bản : 2012
Tủ sách : Sách văn học Amun
Chủng loại : Văn học nước ngoài
Kích cỡ : 14.5×20.5 cm
Loại bìa : Mềm
Trọng lượng : 500 gram
Tổng số trang : 384 trang
Giá bìa : 86.000 VND

4. Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần (Văn học Trung Quốc) – Dự kiến phát hành ngày 23/04ở HN và 27/4 ở HCM

Tác giả : Trạch  Tiểu Hoa
Dịch giả : Thanh Hằng
Mã sách : 8935212314107
Nhà xuất bản : NXB Văn Học
Năm xuất bản : 2012
Tủ sách : Sách văn học Amun
Chủng loại : Văn học nước ngoài
Kích cỡ : 14.5×20.5 cm
Loại bìa : Mềm
Trọng lượng : 400 gram
Tổng số trang : 320 trang
Giá bìa : 68.000 VND

3. Chuyện tình vượt thời gian (Văn học Trung Quốc) – Dự kiến phát hành ngày 26/04 ở HN và 02/05 ở HCM

Chuyen tinh vuot thoi gian

Tác giả : Dục Hồng Y
Dịch giả : Nguyễn Thị Hà
Mã sách : 8935212314114
Nhà xuất bản : NXB Văn Học
Năm xuất bản : 2012
Tủ sách : Sách văn học Amun
Chủng loại : Văn học nước ngoài
Kích cỡ : 14.5×20.5 cm
Loại bìa : Mềm
Trọng lượng : 600 gram
Tổng số trang : 400 trang
Giá bìa : 86.000 VND

4. Ngủ cùng sói – Diệp Lạc Vô Tâm (Văn học Trung Quốc) – Dự kiến phát hành ngày 26/04 ở HN và 02/05 ở HCM

Tác giả : Diệp Lạc Vô Tâm
Dịch giả : Hoàng Anh
Mã sách : 8935212313858
Nhà xuất bản : NXB Văn Học
Năm xuất bản : 2012
Tủ sách : Sách văn học Amun
Chủng loại : Văn học nước ngoài
Kích cỡ : 14.5×20.5 cm
Loại bìa : Mềm
Trọng lượng : 860 gram
Tổng số trang : 584 trang
Giá bìa : 118.000 VND