Chuyện tình vượt thời gian – Chương 1.2

Có trời mới biết việc tôi thi đỗ vào trường Phác Thiện lần này đã làm lác mắt bao nhiêu người. Mặc dù rất thông minh, nhưng tôi luôn thiếu nhiệt tình với việc học tập. Có lẽ đúng là trời đất thần tiên đã phù hộ cho tôi chăng. Tất nhiên, trong đó cũng có cả công lao gào thét thúc giục của mẹ.

Nghĩ đến mẹ, tôi bỗng run bắn người, trong lòng lại cảm thấy hậm hực. Ôi, bà mẹ keo kiệt! Thật không ngờ, ngoài tiền học phí, mẹ chỉ cho tôi đúng 581 tệ. 81 tệ là tiền đi đường, 100 tệ để mua sắm thêm đồ dùng hằng ngày và 400 tệ còn lại là tiền sinh hoạt trong tháng đầu tiên, không thêm không bớt một đồng.

Ôi, mặc dù lúc rời nhà đi, tâm trạng lưu luyến, mũi không khỏi cay cay, vậy mà vừa nghĩ đến mẹ đối xử với mình như vậy, trong lòng tôi lại trào lên cảm giác bực tức.

Giờ là thời đại đầy rẫy những nguy hiểm, không có tiền sẽ không có cảm giác an toàn! Sao mẹ lại có thể đối xử với mình như vậy chứ?

Tôi lờ mờ nhìn thấy vận mệnh nghèo khó đeo bám lấy mình trong suốt những năm học trung học phổ thông! Muốn khóc mà không có nước mắt. Tuy nhiên, dù sao cũng đã đến đây rồi, trời cũng đã tối, hãy cứ đi đăng ký và tìm phòng ngủ đã rồi tính tiếp.

Tôi bước trên con đường nhỏ, hai bên đường đèn thắp sáng choang, cảm giác con đường mình đang đi không phải là con đường nhỏ trong khuôn viên trường học mà là đại lộ Tinh Quang, mọi u uất lúc trước bỗng chốc tan biến.

Nếu như … giống trong tiểu thuyết, đây sẽ là lúc xuất hiện một anh chàng khôi ngô tuấn tú học khóa trên, nếu vậy thì tuyệt biết mấy! Tôi lại bắt đầu hoang tưởng trên suốt con đường, sắp đến cuối đại lộ Tinh Quang rồi mà vẫn chưa gặp một bóng người. Có lẽ là vì chưa chính thức nhập học nên xung quanh trường, không gian vẫn còn yên tĩnh.

Từ lâu đã nghe nói các anh chàng đẹp trai trong trường Phác Thiện nhiều không đếm xuể, đến trường này vừa học vừa trải nghiệm một tình yêu mùi mẫn, suy cho cùng cũng chính là động lực thúc đẩy tôi phấn đấu học hành. Bây giờ giấc mơ ấy đã tan như bong bóng xà phòng, khiến tôi không khỏi cảm thấy thất vọng. Nhưng dù sao cũng đã muộn quá rồi, có thể ngày mai sẽ gặp chăng. Tôi vỗ nhẹ tay lên ngực, tự an ủi bản thân.

….

Ồ, trường học quá rộng thực ra cũng không phải là một điều tốt, đặc biệt là kiểu trường học rộng như mê cung, chẳng hạn như ngôi trường trung học phổ thông Phác Thiện này!

Mặc dù tôi là một thiếu nữ vừa xinh đẹp đáng yêu lại vừa thông minh nhanh nhẹn, nhưng để tìm được phòng tiếp đón học sinh mới một cách chính xác và nhanh chóng thì một học sinh xuất sắc có tiếng ở trường Trung học cơ sở Minh Tuyên như tôi thực sự vẫn gặp không ít khó khăn.

Tuy nhiên, việc này chẳng thể trách bản thân mình được, muốn trách thì phải trách vị kiến trúc sư ngày trước đã thiết kế ngôi trường này, xây trường học, việc gì phải xây lòng vòng nhiều lối đi đến thế.

Tiếp tục đi qua một cái ngõ nhỏ, đột nhiên tôi phát hiện phía trước là một không gian khoáng đạt.

Oa! Đó là gì vậy, sao lại có một đài phun nước lớn như thế này ở đây? Mỗi trụ nước trong đài phun nước đều to bằng đầu tôi, đây thực ra là trường học hay là công viên quốc tế vậy? Có đến chín trụ nước, giống như chín con rồng bạc trong tư thế bay lượn, đang lắc lư trên quảng trường trung tâm trường học. Thật hoành tráng, Lâm Tiểu Ngư tôi lớn thế này rồi nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy một đài phun nước hoành tráng như thế.

Phải đi mất mười phút tôi mới đi qua được cái đài phun nước đó, trước mắt là một con đường rộng đến 10m. Hai bên đường là những cây ngô đồng cao vừa tầm, mỗi thân cây đều rộng chừng hơn một vòng tay của tôi.

Ngôi trường này quả là khiến người ta phải ngưỡng mộ! Tôi không giấu được cảm xúc, thốt lên khen ngợi. Nhưng hỡi ôi, tôi lại lạc đường rồi.

Đau đầu, đau đầu quá… đây là ngôi trường quỷ quái gì vậy? Sao đi mãi đi mãi mà vẫn gặp cái đài phun nước này.

Kìa, trong vườn hoa phía trước hình như có người, ra hỏi đường thôi.

Tôi vội vã bước thật nhanh về phía vườn hoa phía trước mặt . Đợi một chút, xin lỗi…

“Ối ối ối…” Ai đang khóc thế nhỉ? Tiếng khóc thật thê lương và ai oán! Tiếng khóc lúc cao lúc thấp, liên tục không ngừng, tôi nghe mà nổi gai ốc.

Lẽ nào là ma nữ xuất hiện trong ngôi trường này?

Ý nghĩ ấy chợt lóe lên, trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện những cảnh tượng khủng khiếp như trong phim kinh dị. Nghĩ đến đây, người tôi run lẩy bẩy. Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời tối đen, chỉ có ánh trăng treo lạnh lẽo, ngay cả đám cây cỏ trong công viên cũng đang bao phủ một cảm giác bí hiểm khác thường.

Không thể nào … Lẽ nào Lâm Tiểu Ngư tôi anh minh một đời lại phải sớm phải bỏ mạng khi tuổi còn xanh, ngay trong ngày đầu tiên đến đăng ký học tại trường Trung học phổ thông Phác Thiện – chết dưới móng vuốt của hồn ma nữ bi ai này? Ôi ôi ôi! Như thế chẳng phải tôi còn thê thảm hơn cô ta sao!

“ Anh phải đi đây, anh vẫn còn việc phải làm.” Đúng lúc hai chân tôi đang nhũn ra vì sợ hãi và tuyệt vọng thì từ trong bụi hoa, một giọng nam bỗng vang lên. Tiếng nói ấy mặc dù rất dễ nghe, rất có sức hút, nhưng lại trầm và lạnh lùng, chẳng khác gì băng tuyết. Hơ hơ, chả trách khi nãy mình cảm thấy lạnh hết sống lưng!

“ Hội trưởng!” Đáp lại lời người con trai đó là một giọng nữ dù đang nghẹn ngào nước mắt, nhưng vẫn điệu đến mức có thể vắt được ra nước, “ lẽ nào, lẽ nào anh thực sự không có một chút cảm tình nào với em?”

Ha ha ha, hóa ra là họ đang diễn kịch yêu đương. Nhưng xem ra cô gái kia không may mắn cho lắm, nên đã bị cự tuyệt.

Tôi nhẹ nhàng vén mấy chiếc lá cây sang một bên để nhìn trộm, chỉ nhìn thấy một nam sinh dáng người cao lớn đang quay lưng lại phía tôi. Nhìn qua cũng thấy, anh ta ít cũng phải cao đến hơn mét tám. Chiếc áo trắng bó sát người càng góp phần khoe cơ thể hoàn mỹ, mái tóc đen mềm bay nhẹ theo gió mới thanh lịch nho nhã làm sao. Oa, nhìn từ đằng sau đã thấy đẹp trai rồi!

Cô nữ sinh kia đang quay mặt lại phía tôi. Mặc dù thấp hơn chàng trai một cái đầu nhưng đó là một cô gái rất xinh, xinh đến mức khiến tôi cảm thấy tự ti khi nghĩ đến mình – mái tóc dài gợn sóng, đôi mắt to và sáng khiến ai nhìn vào cũng phải ghen tị.

Xinh đẹp, lông mi dài, sống mũi cao, nước da trắng hồng, đôi môi mỏng màu hồng phấn – vậy mà giờ đây, trên khuôn mặt xinh xắn ấy dàn dụa nước mắt, chẳng khác nào hoa nhài gặp mưa, tôi nhìn mà thấy lòng xót xa!

“ Đúng vậy, một chút ấn tượng tốt cũng không có.” Chàng trai không một chút động lòng, giọng điệu khô khốc không cảm xúc, “ Trường học quy định, trong thời gian học ở trường, học sinh không được phép yêu đương, vì thế tôi hi vọng sau này, chuyện như thế này sẽ không xảy ra nữa.”

“ Hội trưởng, anh ghét em đến thế sao? Không ngờ anh lại có thể đem quy định của trường ra để ép em …” Cảm giác tuyệt vọng không thể che giấu lộ ra trên khuôn mặt cô gái, vừa nói, cô vừa ôm mặt khóc.

“ Xin em tránh ra!” Chàng trai vẫn giữ giọng nói lạnh lùng.

Cô gái không hề có ý định tránh đường, tiếp tục tiến lên phía trước, giữ chặt đôi vai của người con trai, vừa khóc vừa nói: “Hội trưởng, anh không nên đối xử với em như vậy có được không? Từ khi nhìn thấy anh lần đầu tiên, em đã nhận ra rằng, trong cuộc đời em không thể không có anh!”

“ Ninh Tuyết, xin em hãy tự trọng.” Không một chút nể tình, chàng trai gạt tay cô gái ra, mặc dù cái gạt tay rất nhẹ, song cũng đủ để khiến cô gái loạng choạng, ngã phục xuống đất, đau khổ nhìn theo bóng dáng anh chàng.

Đáng chết … là một đấng mày râu, không ngờ hắn ta lại có thể đối xử với một cô gái xinh đẹp như vậy! Không ngờ hắn ta lại có thể thô lỗ đẩy cô ấy ngã xuống đất!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s