Chuyện tình vượt thời gian – Chương 1.1

Cuộc quyết đấu trên vách núi

Triều đại nhà Minh năm Kiến Văn thứ hai ( Năm 1400 sau công nguyên), tại vách núi Khiếu Vân, huyện Thanh Tùng.

Đêm về khuya, những đám mây lặng lẽ trôi qua dưới ánh trăng, bầu trời tối đen như mực. Trên vách đá dựng thẳng đứng có hai bóng đen đang quyết đấu với nhau.

“Quân Lưu Ca, hôm nay ta nhất định phải đưa hạng gian tặc hoang dâm như ngươi về quy án!”

Nói dứt lời, bóng đen ấy giơ thanh kiếm trong tay lên chĩa thẳng vào yếu huyệt của đối phương. Ánh trăng sáng lọt qua đám mây chiếu lên khuôn mặt anh ta, anh ta đang mặc trang phục của một sai dịch, nai nịt gọn gàng, mặt mũi khôi ngô, tướng mạo phi phàm. Nhưng điểm thu hút nhất chính là khí chất anh hùng toát ra từ trên khuôn mặt ấy.

Người được gọi tên là Quân Lưu Ca có thân hình cường tráng hơn một chút, hắn vung kiếm đỡ lấy mũi kiếm đang đâm về phía hắn. Ánh sáng của thanh kiếm hắt lên mặt hắn, dù không thật rõ nhưng cũng đủ để người ta nhận thấy một đôi mắt nhỏ gian manh đầy tà khí. Nếu nói theo sách xem tướng số thì loại người có đôi mắt này là kẻ đê hèn vô sỉ, dâm đãng lăng loàn.

“ Thượng quan Cảnh Lăng, tôi và ngài không thù không oán, ngài hà tất phải chèn ép tôi đến vậy.” Quân Lưu Ca cảm nhận được sức mạnh của đối phương đang dồn lên thanh kiếm, không còn cách nào khác đành phải lên tiếng van xin.

Vị sai dịch tên Thượng quan Cảnh Lăng không thèm đáp lời, càng dồn sức vào thanh kiếm trên tay. Quân Lưu Ca hoảng hốt, vội lăn xuống dưới hòng tránh lưỡi gươm của đối phương. Thượng quan Cảnh Lăng không bỏ qua, tiếp tục dồn tới khiến Quân Lưu Ca vội vã co cẳng chạy.

Để bắt được tên hoang dâm Quân Lưu Ca, Thượng quan Cảnh Lăng đã phải bám theo hắn gần nửa tháng. Nay hắn đã ở ngay trước mặt, sao có thể dễ dàng để hắn chạy thoát như vậy. Viên sai dịch tự nhủ, phải tóm gọn tên hoang dâm đã hủy hoại thanh danh, hại đời biết bao các cô gái nhà lành này.

Quân Lưu Ca vừa tháo chạy, vừa lầm bầm than khổ, phía trước là đường cụt rồi, còn nơi nào để ẩn náu nữa đây. Thiết nghĩ, bản thân hắn cũng có thể coi là một cao thủ trong số những tên vô lại, không ngờ lại bị một tên sai dịch vô danh tiểu tốt đẩy đến tình cảnh này, hôm nay đúng là một ngày đen đủi.

“ Phía trước không còn đường để chạy, tốt hơn là ngươi nên ngoan ngoãn nhận tội đi.’ Thượng quan Cảnh Lăng rút kiếm chặn đứng con đường thoát thân của Quân Lưu Ca.

Quân Lưu Ca đứng bên vách đá cheo leo, nhìn phía sau là vực sâu, phía trước là lưỡi kiếm sắc bén của Thượng quan Cảnh Lăng. Hắn không còn đường thoát thân, cũng không cam tâm đầu hàng, phải làm thế nào đây? Viên sai dịch đang tiến lại mỗi lúc một gần, hắn hét to một tiếng rồi buông thanh kiếm trong tay.

“ Sai dịch đại nhân tha mạng, tôi xin đầu hàng?” Quân Lưu Ca lập tức cúi thấp đầu.

Mặc dù thấy Quân Lưu Ca đã buông kiếm đầu hàng, song Thượng quan Cảnh Lăng vẫn hoài nghi, không dám khinh xuất, cẩn thận xách kiếm tiến đến trước mặt tên tội phạm, định còng tay hắn lại.

Đột nhiên, một đám sương mù bay lên, xộc thẳng vào mắt Thượng quan Cảnh Lăng. Hóa ra nhân lúc vị sai dịch tiến lại gần, Quân Lưu Ca đã dùng hết sức mình phả khói mê chuyên để tấn công các cô gái vào mắt đối phương.

Mặc dù Thượng quan Cảnh Lăng phản xạ rất nhanh song đôi mắt vẫn bị khói mê làm cho cay xè trong vài giây. Tranh thủ khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Quân Lưu Ca tung một nắm đấm vào ngực Thượng quan Cảnh Lăng. Dù mắt không nhìn thấy nhưng đã có đề phòng từ trước, viên sai dịch lùi lại phía sau theo đường quyền, khiến trọng lực trong nắm đấm của đối phương giảm bớt một nửa. Tuy vậy, nắm đấm của Quân Lưu Ca vẫn đủ mạnh để khiến Thượng quan Cảnh Lăng xổ máu. Nguy hiểm hơn, phía sau vị quan là vách núi cheo leo, chỉ cần lùi một bước nữa là rơi vào không trung.

“ Quân Lưu Ca, ta có làm ma cũng không tha cho ngươi.”

Thượng quan Cảnh Lăng rướn người cố hết sức ném chiếc còng tay về phía đối phương, còng chặt cổ tay Quân Lưu Ca. Thượng quan Cảnh Lăng cố hết sức để tiêu diệt tận gốc mỗi họa này.

Lúc này, cả hai đều rơi xuống vách núi và chuẩn bị ngã xuống vực sâu. Đột nhiên, qua lỗ thủng trên vạt áo của Thượng quan Cảnh Lăng bỗng xuất hiện một luồng sáng xanh. Luồng sáng vây quanh lấy hai người họ, trong nháy mắt, cả hai biến mất trong luồng sáng ấy.

Chương I : Sai dịch đại nhân từ trên trời rơi xuống

“ Chào em. Em có phải là học sinh mới của trường này không? Anh học ở khóa trên…” Hàng mi cong, chiếc mũi cao, đôi môi bóng và cả đôi mắt sâu thẳm nữa chứ, ôi, quả là một anh chàng đẹp trai! Khuôn mặt đẹp ấy cứ thế xuất hiện sinh động trước mặt tôi!

Nước miếng tuôn ra!

Tiếng đồn trường trung học phổ thông Phác Thiện là nơi sản sinh ra những anh chàng đẹp trai, quả không sai. Thật không uổng công tôi chín năm dùi mài kinh sử, sống chết phải thi bằng được vào ngôi trường trung học danh tiếng khắp thành phố này.

Lòng tôi ngập tràn hưng phấn, nhưng nét mặt vẫn vờ như không có gì xảy ra và đáp lại bằng một nụ cười khiêm tốn: “ Vâng ạ. Em là Lâm Tiểu Ngư! Mong anh giúp đỡ.”

Khi tôi đưa bàn tay ngọc ngà của mình về phía trước, từ từ ngẩng cao đầu, khuôn mặt trước mặt bỗng biến thành khuôn mặt đang cau có vì giận dữ của mẹ.

“ Lâm Tiểu Ngư, con quay về đây ngay cho mẹ…”

“ Két…” Một tiếng phanh xe gấp lôi tôi ra khỏi cơn ác mộng, ơn trời!

Ác mộng, chắc chắn là một cơn ác mộng! Công lực của mẹ thật thâm hậu. Ở cách xa như vậy mà vẫn có thể giơ nanh vuốt đến tận chỗ mình. Tôi đưa tay lau những giọt mồ hôi lạnh toát, ngẩng đầu nhìn xung quanh. Bên ngoài cửa xe, đèn đường đã thắp sáng choang, nhưng bên trong xe, từng nhóm người đang gục đầu ngủ gật. Một anh chàng, không biết vừa mơ thấy gì mà trên khóe môi vẫn còn vương nước dãi.

Oái oái oái… trời ơi, liệu khi nãy bộ dạng của mình có như thế này không nhỉ? Tôi vội vàng gấp ống tay áo, ra sức lau khóe môi!

Tiếng cô bán vé chẳng khác nào tiếng sư tử gầm vang lên trên khoang xe: “ Đến trường trung học phổ thông Phác Thiện rồi. Mời ra cửa sau xuống xe.”

Đến khi cửa xe chuẩn bị đóng lại, tôi mới như người vừa tỉnh cơn mơ, vội vàng hét lên: “ Đợi một chút, cháu muốn xuống xe.”

Tôi vơ vội túi xách, lao như tên xuống mà vẫn nghe thấy tiếng lầm bầm của cô bán vé xe phía sau.

Vừa xuống xe, trước mắt tôi hiện ra một cái cổng trường với hai màu đỏ đen làm bằng đá hoa viên vững chắc. Bốn cột trụ thiết kế theo kiểu hoa văn giả cổ, đỡ một khối kiến trúc khổng lồ, chính diện đề rõ bảy chữ Trường Trung học Phổ thông Phác Thiện.

Trời đã bắt đầu tối. Phía trên cổng trường có treo đèn nháy bảy màu, ánh đèn lung linh như ánh sao đêm, thắp sáng cả một không gian đêm tối. Khung cảnh ấy giống như một cô gái đeo mạng che mặt, rực rỡ sắc màu nhưng vẫn hàm chứa một sự thần bí khó tả.

Quả không hổ danh là trường trung học phổ thông Phác Thiện, giống hệt như cung điện, so với ngôi trường cấp hai Minh Tuyên mà tôi đã học, quả thực là tráng lệ hơn rất nhiều. Không nén được cảm xúc, tôi thốt lên một tiếng cảm thán từ tận đáy lòng mình.

Ha ha, Trường trung học phổ thông Phác Thiện, cuối cùng thì ta cũng đã đến!

Trường trung học phổ thông Phác Thiện là trường cấp ba tốt nhất tại thành phố này, bởi đứng sau nó là sự hậu thuẫn của một tập đoàn tài chính hùng hậu, cơ sở hạ tầng của trường luôn thuộc hạng nhất cùng với một đội ngũ giáo viên giỏi, giàu kinh nghiệm. Mỗi năm, tỉ lệ đỗ đại học của trường đều đạt từ 95% trở lên. Đây là ngôi trường trong mơ của không biết bao nhiêu người, nhưng để thi đỗ vào trường, ngoài khả năng xuất chúng, người dự thi cũng cần có một vận may lớn.

Và tôi chính là người may mắn nhất trong số đó!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s