Đồng lang cộng hôn – Chương 7.2

“Thuần… em đi theo anh nhé!” Câu nói nghe phát nôn, lại cộng thêm cái giọng cũng muốn ói của An Dĩ Phong khiến cô thấy ngứa ngáy khắp người.

“An Dĩ Phong, anh có thể thôi bỡn cợt được không?”

“Có chứ!” Hắn cười xấu xa. “Anh sợ em không kháng cự nổi.”

Cô nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ.

“Em không tin? Được!” An Dĩ Phong kéo tay cô, lôi đến một ngõ nhỏ tối om, ấn cô vào góc tường đầy rêu mốc.

Linh cảm không hay khiến cô cảnh giác: “Anh định
làm gì?”.

“Anh chỉ muốn nói với em…” Giọng hắn ngập ngừng, không một chút đùa cợt. “Bỏ anh, em sẽ không có lần thứ hai gặp được người đàn ông yêu em bất chấp tất cả như anh đâu.”

Cô nhắm mắt, dựa vào tường, không có chút sức lực nào để kháng cự.

“Tôi biết…”

Đúng thế, ngoài hắn ra, làm gì có ai điên rồ đến mức biết rõ cô là cảnh sát rồi mà vẫn tán hươu tán vượn với cô, làm gì có ai điên rồ đến mức đến tận trụ sở cảnh sát để trêu đùa cô, làm gì có ai điên rồ đến mức cắn răng chịu đau quyết không buông tay để cô đi.

Bỏ hắn, liệu còn ai có thể bức cô đến không còn đường lùi thế này?…

Nhìn hắn kề sát, cô do dự một lúc, nhưng khi nghĩ đến từng tấm ảnh đầy máu trong hồ sơ án mạng, cô liền rút khẩu súng ở lưng, ngắm chính giữa ấn đường hắn: “Anh dám bước thêm một bước, tôi sẽ bắn”.

Hắn bước thêm một bước, cầm khẩu súng của cô và đặt lên ngực: “Muốn bắn thì bắn chỗ này này, anh không có cách nào làm nó thôi nhớ đến em”.

“Anh đừng nghĩ là tôi không dám. Tôi là cảnh sát, anh là tội phạm, tôi bắn chết anh coi như tôi phòng vệ chính đáng.”

Hắn nhếch mép, nâng cằm cô lên, rồi hôn cô cuồng nhiệt.

Nòng súng gượng gạo hướng thấp xuống vị trí đang đập rất mạnh kia, còn An Dĩ Phong không dè dặt xâm chiếm lấy cô…

Khi đôi môi của hắn vừa chạm vào môi cô, lý trí của hắn như bị tan chảy, toàn thân nóng bừng.

Hắn khao khát cô, trái tim cô, cơ thể cô, tất cả những gì thuộc về cô.

Nhưng cô gái lòng dạ sắt đá vẫn cắn chặt răng, thể hiện rõ sự chối từ!

Nụ hôn thô bạo và mãnh liệt của hắn khiến cô cầm không chắc khẩu súng. Dù sao cô cũng là phụ nữ, có mạnh mẽ hơn nữa, có lý trí hơn nữa, nhưng bị người đàn ông mình yêu ôm hôn, cũng khó mà chống cự được.

Lúc cô đang không biết là nên bắn hay nên thả khẩu súng chẳng có chút uy hiếp đó xuống để dùng tay kháng cự, thì An Dĩ Phong đã giành lấy khẩu súng và để nó lại vị trí mà cô đã lấy ra.

Đôi môi hắn lần đến bên tai cô. Hắn cười nói: “Cảnh sát Tư Đồ, em cho rằng anh chưa bao giờ chơi súng à? Đến chốt an toàn còn chưa kéo lên, em định giả vờ dọa anh hả?”.

Súng có chốt an toàn hay không, cô cũng đã sớm quên. Nếu để huấn luyện viên của cô biết, có lẽ ông sẽ tức đến chết mất. Rất nhanh, An Dĩ Phong đã chiếm lấy đôi môi cô, bắt đầu hôn mãnh liệt. Hơi thở nồng cháy của hắn khiến tim cô đập loạn, cô lấy hết sức đẩy hắn ra.

Hắn giữ chặt hai tay cô trên tường, áp sát lên người cô, cả người cô nằm gọn trong vòng tay hắn…

Cô không thể không thừa nhận rằng, cô không thể chống lại hắn, nhưng cô cũng không thể không kháng cự, nếu không…

Nụ hôn cuồng nhiệt, thô bạo của hắn khiến cô thở gấp, chân tay bủn rủn, sự kháng cự yếu dần đi… Trong lúc vừa muốn đẩy hắn ra vừa muốn cứ mặc kệ thế, chiếc kẹp tóc của cô bị chà xát trên tường rồi rơi xuống, mái tóc mượt mà cũng theo đó mà xõa xuống, lộ rõ những lọn tóc xoăn cô mới đi quấn lại…

Trong màn đêm, mơ hồ mà quyến rũ.

An Dĩ Phong thả lỏng bàn tay đang ấn chặt cánh tay cô trên tường xuống, nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cô, rồi đột nhiên kéo eo cô, lại đặt môi hắn lên môi cô…

Đôi môi hắn chuyển động mãnh liệt làm cô khó thở đến mức như mê lịm. Lúc cô mở miệng để lấy chút không khí, hắn liền đưa lưỡi vào trong kẽ răng cô.

Hắn mới hôn nhẹ thôi cũng đã làm cô không thể chống cự được, đến khi hôn sâu thế này thì chắc chắn sẽ làm cô mê lịm… Sự phòng ngự như “tường đồng vách sắt” của cô đã thất bại thảm hại trước sự tấn công mạnh mẽ của lưỡi hắn, trước sự hừng hực cuồng nhiệt ấy.

Sự cuồng nhiệt ẩn giấu sâu thẳm trong cô lúc này cũng trỗi dậy. Cô quên hết tất cả, ôm lấy vai hắn và đáp lại nụ hôn cuồng nhiệt của hắn…

Cái ôm mạnh mẽ, sự xâm chiếm thô bạo và nụ hôn mãnh liệt. Không có một chút nhẹ nhàng kiểu “thương hoa tiếc ngọc” với phụ nữ, nhưng cô lại yêu phong cách của hắn, yêu kiểu hôn của hắn…

Cô không cần đàn ông biết “thương hoa tiếc ngọc”, không cần đàn ông che chở, chỉ cần người đàn ông có thể chinh phục được cô! Hắn không cần một phụ nữ hấp dẫn, không cần một phụ nữ nhẹ nhàng, hiền dịu, hắn chỉ cần một người phụ nữ có thể làm hắn phát điên!

Tình yêu của họ, nếu sai là sai vì họ không cùng một thế giới, nhưng sinh ra là để dành cho nhau.

Tiếng nhạc cạnh đó vẫn đang du dương…

Nếu nói rằng, tất cả đều là ý trời, tất cả đều là số mệnh, thì chung quy lại tất cả đã được an bài.

Liệu có thể yêu thêm một ngày, có thể nhìn thêm một lúc, có thể tổn thương ít đi một chút.

Nếu nói rằng, tất cả đều là ý trời, tất cả đều là số mệnh, thì không ai có thể tránh được.

Sống không tình yêu, cuộc sống sẽ thế nào…

Đây là nụ hôn đầu đời của cô, đây là mối tình đầu của hắn. Ký ức về một tình yêu ngọt ngào, đẹp đẽ bắt đầu từ cái ngõ nhỏ tối om đó, bắt đầu từ góc tường đầy rêu mốc đó. Tình yêu nồng nàn của họ cũng bắt đầu từ khoảnh khắc môi và lưỡi hòa vào nhau, không thể tự thoát ra được…

Khi nụ hôn nóng bỏng kết thúc, hắn gục đầu vào vai cô và thở mạnh, trái tim còn loạn nhịp hơn cả cô. Tay trái hắn chầm chậm vuốt mái tóc cô, ánh mắt đầy ham muốn… Tay phải hắn lần đến khuy áo trên bộ cảnh phục của cô…

“Không được!” Cô tìm lại được lý trí ở thời khắc quan trọng nhất, đẩy An Dĩ Phong ra, run rẩy nói. “Anh… thật bỉ ổi!”

An Dĩ Phong lấy hai tay xoa xoa mặt, bình tĩnh lại.

Giọng hắn gấp gáp: “Chiều mai hai giờ, bến tàu A, đưa theo nhiều người đi, chú ý bảo trọng”.

Cô gọi với lại khi hắn đang định rời đi: “An Dĩ Phong, chúng ta…”.

Hắn quay lại, nhìn cô: “Anh biết em sẽ không chấp nhận anh. Chỉ cần anh yêu em, với anh thế là đủ!”.

Hắn đã đi khỏi cái ngõ nhỏ tối om ấy rất lâu rồi, nhưng cô vẫn dựa vào tường, không muốn rời đi. Hắn nói đúng, hắn thôi không bỡn cợt, thì cô không thể kháng cự lại được! Trên người cô vẫn lưu lại mùi cơ thể hắn, bờ môi cô vẫn vương lại hơi thở ấm áp của hắn. Cô cười cay đắng: “An Dĩ Phong, tại sao anh không là một kẻ ăn mày, một tên trộm, hoặc “trai bao” cũng được, tại sao anh lại là đối tượng truy lùng số một của cảnh sát…”.

Khi cô xin chuyển đến khu vực này, bố cô đã nói: Đây là nơi mà phụ nữ không nên đến. Bây giờ thì cô đã tin.

Cô không nên đến đây, không phải bởi vì tỷ lệ cảnh sát bị tử vong ở khu vực này rất cao, mà bởi vì ở đây có một người đàn ông quá mạnh mẽ, gợi cảm, hấp dẫn đến mê người!

Đồng lang cộng hôn – Chương 7.1

Chương 7

Nụ hôn đầu đời

Đúng sáu giờ, An Dĩ Phong đi vào nhà hàng Hồng Lâm, cô đã ngồi đó đợi hắn.

“Thuần… em thật đúng hẹn.”

Hắn nhìn cô với ánh mắt đầy sức hút. Cô cúi đầu né tránh ánh mắt ấy.

“Nói đi.”

“Món bò bít tết ở đây khá ngon, em thử đi.”

“Anh còn vòng vèo quanh co, thì tôi sẽ tố cáo anh vì tội cản trở người thi thành công vụ đấy.”

“Lại còn có cả tội đấy nữa à? Ở bên em, anh được mở mang rất nhiều điều. Hóa ra thích em cũng là phạm tội, mời em đi ăn cũng là phạm tội! Em nói thẳng cho anh biết là anh yêu em thì anh sẽ bị phạt bao nhiêu năm tù?”

Cô uống cốc nước mát đặt trước mặt, ngón tay xoay xoay chiếc cốc thủy tinh còn đọng những giọt nước bên trên.

“Tôi muốn một đĩa bò bít tết tiêu đen tái.”

Suốt bữa ăn, hắn nói đủ thứ chuyện trên đời, còn cô chuyên tâm với món bò bít tết.

“Thuần, em nói gì đi.”

“Chúng ta không phải là người ở cùng một thế giới.”

“Mẹ kiếp!” Lại là câu đó, hắn cố kiềm chế để không chửi thề tục tĩu.

“Em ở thế giới nào? Sao Hỏa à?”

“Ngồi phi thuyền bảy tháng mới có thể đến được Sao Hỏa đấy.” Cô ngước mắt nhìn hắn. “Cảnh sát và sát thủ…”

“Ai bảo em anh là sát thủ? Anh và sát thủ khác nhau, sát thủ vì tiền.”

“Thế còn anh giết người vì cái gì?”

An Dĩ Phong ngây người, nhìn bộ cảnh phục trên người cô, hắn thấy tim mình đau nhói. Hắn từng một lần bị dao đâm, nhưng cũng không đau như lúc này.

Rất lâu sau, hắn mới nói: “Em hãy tin anh đi… Anh là một người tốt và biết chấp hành luật pháp”.

Cô cười mỉa mai: “Tôi nghe nói dân xã hội đen đều biết một câu: Thà tin An Dĩ Phong không giết người, còn hơn là tin Hàn Trạc Thần nói lời yêu đương với phụ nữ”.

“Thế em có biết xã hội đen còn có một câu khác
nữa không?”

Cô cúi xuống, cầm chiếc cốc lấm tấm những giọt nước lạnh. “Hàn Trạc Thần không giết người, thì An Dĩ Phong không chạm vào phụ nữ”.

… Nếu cô không biết, tại sao lại bị câu: “Anh thích em!” của hắn làm cho xao động.

Cô cầm cốc nước lạnh trước mặt uống một hơi để làm nguội lạnh trái tim đang nóng lên. Cô nhẹ nhàng đứng dậy, lạnh lùng cảnh cáo người đàn ông đang tán hươu tán vượn trước mặt mình: “An Dĩ Phong! Lần này tôi không tố cáo anh tội cản trở người thi hành công vụ, sau này nếu có tin tức gì, anh không cần thông báo với tôi đâu”.

Hắn vội nắm lấy tay cô. Cô liền vùng tay ra và bước nhanh ra khỏi nhà hàng.

Tư Đồ Thuần vừa vẫy một chiếc taxi, chuẩn bị lên xe thì hắn đuổi theo, giữ lấy cửa xe nói: “Đợi đã!”.

Cô bất thình lình huých mạnh khuỷu tay vào bả vai hắn.

“Cái cô này…” An Dĩ Phong cắn răng. “An Dĩ Phong này mà nhận lời giúp người khác thì không bao giờ nuốt lời.”

“Vậy tốt, anh nói đi.”

Cô quay người bốn mươi lăm độ, ngửa mặt lên nhìn hắn. Cô cũng không muốn cứ phải ngẩng lên nhìn hắn
như thế.

“Trên đời này chẳng có bữa trưa nào là miễn phí cả, thông tin quan trọng thế này, em cũng phải trả chút phí truyền tin chứ?”

“Không vấn đề gì.”

Cô liền lấy ví tiền trong túi ra, có vài trăm, rồi nhét thẳng vào tay hắn: “Tôi có từng đó, mật khẩu thẻ tín dụng là sáu số 1, nhưng không còn tiền”.

Hắn nhìn ví tiền của cô, nhếch mép nói: “Số tiền mà anh vừa trả còn nhiều hơn từng này. Cảnh sát nghèo thế sao?”.

“Tôi vừa trả một năm tiền thuê nhà, lại còn mua…” Cô dừng lại không nói tiếp, lấy lại ví tiền. “Đương nhiên là tôi không có nhiều tiền như sát thủ bọn anh được.”

“Nếu không có tiền thì lấy thân báo đáp cũng được.”

“Anh!” Nhìn ánh mắt đầy ham muốn của hắn lại hướng xuống phía ngực mình, cô liền đấm vào cặp mắt đáng ghét ấy. Lần này hắn đã kịp phòng ngự, nhanh như cắt hắn đỡ được tay cô, đồng thời trước khi cô kịp kéo tay ra, hắn dùng hai ngón tay giữ chặt rồi mở cả bàn tay, ôm gọn nắm đấm của cô.

“Buổi chiều em không nóng tính thế này.”

“Buổi chiều ở phòng thẩm vấn…”

“Sao em lại biến hóa khôn lường như vậy, rốt cuộc thì con người nào mới thực sự là em?”

“Con người nào mới thực sự là tôi, anh không cần biết, tôi biết anh thực sự như thế nào là đủ rồi.”

“Trong mắt em, anh là người thế nào?”

“Hồ sơ của anh, tôi mất cả đêm để xem! Toàn bộ đều là giết người!”

Hắn nhìn cô, ánh mắt mơ màng như say.

“Tại sao lại phải xem cả một đêm…”

Cô bối rối cúi mặt xuống.

Cửa hàng băng đĩa gần đó đang mở bài hát của Lưu Đức Hoa.

Tình yêu của tôi, không thể giấu được, mặc cho sự sắp đặt vô tình của thế giới. Tôi không sợ đau đớn, không sợ thất bại, chỉ sợ cố gắng thêm nữa nhưng vẫn không được gì…

Tất nhiên là cô không nói cho hắn biết, đêm hôm đó, cô đã xem những bức ảnh nạn nhân hàng trăm lần, xem cho đến lúc nhiệt huyết của những rung động đầu đời bị đóng băng lại, xem cho đến lúc hoóc môn yêu của cô không còn nữa, xem cho đến lúc cô chắc chắn rằng cô sẽ không yêu hắn, không thể yêu hắn!

Đồng lang cộng hôn – Chương 6.2

Hắn nhận thấy tính cách của cô rất điềm đạm, chọc giận cô như thế mà cô vẫn giữ được bình tĩnh, mặt cô đỏ bừng, chứng tỏ cô đang hết sức kiềm chế cơn giận dữ trong lòng.

“Có phải anh đến đây để đầu thú không? Nếu không phải thì mời anh đi ra cho.”

“Đương nhiên!”

Hắn lật giở từng bộ hồ sơ, những bức ảnh vô cùng thê thảm. Nếu không tận mắt nhìn những bức ảnh đó thì hắn cũng không nhớ là mình đã giết nhiều người như vậy. Thực tình, hắn thấy hắn không bị lôi ra ngoài xử bắn thì thật có lỗi với đời.

“Sao toàn là giết người thế này?” Hắn hỏi. “Có tội danh nào nhỏ không? Ví dụ như khiếm nhã hay cưỡng hiếp chẳng hạn?”

Cô đột nhiên nhìn hắn chăm chú: “Anh làm điều đó
rồi à?”.

“Chưa.”

Cô giật lại tập hồ sơ.

“Anh có thể đi được rồi!”

“Em đừng nôn nóng, để anh xem tiếp cái khác.”

Hắn giở một tập hồ sơ khác, phát hiện đó không phải là của hắn, đắc ý nói: “Cái này không phải anh làm”.

“Ý anh là những cái kia do anh làm à?”

Sau một giây ngạc nhiên, hắn nhận ra ngay sự nhạy bén của cô, liền tỏ thái độ nghiêm túc: “Ý của anh là, anh biết hung thủ là ai”.

“Ai?”

“Cậu ấm nhà Kỳ Dã – Trác Diệu. Một thằng đàn em ăn trộm tiền của hắn, bị hắn phát hiện, thế là bị giết.”

“Anh có chứng cứ không?”

“Chứng cứ? Cảnh sát bọn em thật rắc rối, sự việc sờ sờ ngay trước mắt, chẳng cần nói cũng tin lại còn chứng cứ gì chứ.”

“Không phải là tôi tin, mà là quan tòa tin. Nếu không anh nghĩ anh còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?”

Hắn giơ ngón cái, nói nhỏ với cô: “Hay là để anh giúp em điều tra tên súc sinh đó nhé, thế nào?”.

Cô nghi ngờ nhìn hắn. “Hồ sơ của hắn không thể cho anh xem được. Nhưng tôi nói cho anh biết, hắn không chỉ gấp năm lần anh đâu.”

Những người trong giới không ai là không biết Trác Diệu, con trai của Kỳ Dã, vừa hung hăng vừa vô nhân tính. An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần đã nóng mắt với tên đó từ lâu, nhưng anh cả Lôi không muốn đối đầu với hắn nên bảo họ tránh xa. An Dĩ Phong đành chịu nhịn, vì xét cho cùng, nếu hắn gây hấn với Kỳ Dã thì anh cả Lôi cũng bị liên lụy. Lần này, nhân lúc tiếp cận Tư Đồ Thuần, hắn sẽ cho tên súc sinh này nếm ít phiền phức. Hắn cũng có dịp thể hiện chút trách nhiệm của “một công dân gương mẫu”.

“Không thì thế này nhé! Em cho anh số điện thoại của em. Nếu biết tin tức gì của hắn, anh sẽ gọi điện báo cho em.” Hắn nghĩ một lúc rồi nói thêm: “Tốt nhất là số điện thoại cá nhân của em, anh không muốn để lộ thân phận mình”.

Cô do dự một lúc, rồi đọc một dãy số.

Hắn ghi nhớ trong đầu.

“Hôm nay nói đến đây thôi nhé, em có thời gian thì mời anh đến uống trà nói chuyện, anh rỗi rãi lắm.”

“Xin lỗi, tôi không rảnh.”

Tư Đồ Thuần gọi người đưa An Dĩ Phong ra khỏi sở cảnh sát. Hắn đứng ngoài cửa, nhìn vào nơi làm việc đầy uy nghiêm đó. Lần đầu tiên hắn phát hiện ra rằng môi trường làm việc ở đó rất sạch sẽ, gọn gàng, và là nơi hẹn hò khá lý tưởng.

Trên đường trở về hộp đêm, trong lúc chờ đèn đỏ, hắn lại nhớ cảnh Tư Đồ Thuần tức giận đến đỏ mặt nhưng vẫn cố kiềm chế, hắn bật cười.

Càng nghĩ đến dáng vẻ uy nghiêm toát ra từ bộ cảnh phục màu xanh mà cô mặc trên người, hắn càng muốn ôm cô, chiếm hữu cô, hoàn toàn không phải cảm giác thương yêu ban đầu, mà là khao khát chinh phục, chiếm hữu đang dâng trào trong người hắn.

Hắn lấy điện thoại và bấm những con số mà hắn nhớ như in trong đầu.

“Xin chào!” Giọng nói lịch sự của cô vang lên từ đầu máy bên kia.

“Chào! Thuần… là anh.”

Đầu dây bên kia im lặng một phút. Lúc hắn tưởng đường dây điện thoại gặp sự cố, định gọi lại thì cô lên tiếng: “Có việc gì vậy?”.

“Anh đã đồng ý với em là có tin tức gì thì sẽ thông báo cho em.”

“Tin tức của anh nhanh nhỉ? Anh vừa mới rời đi được năm phút thôi.”

“Đương nhiên rồi, cái khác anh không dám nói, từ xưa đến nay anh là một công dân tốt.”

“…”

Hắn đang nghĩ là điện thoại lại có vấn đề thì cô nói tiếp: “Có tin tức gì, anh nói đi”.

“Tối nay sáu giờ, gặp nhau ở nhà hàng Hồng Lâm.”

Để tránh bị leo cây, hắn còn nói thêm: “Trí nhớ của anh không tốt lắm, nếu em không đến hoặc đến muộn thì anh không đảm bảo nhớ được địa điểm và thời gian mua bán trao đổi của bọn chúng đâu”.

Vừa đúng lúc đèn xanh, hắn cười, tắt điện thoại và tiếp tục lái xe. Vừa lái xe hắn vừa tưởng tượng về “buổi hẹn hò đầu tiên” của họ.

Đồng lang cộng hôn – Chương 6.1

Chương 6

Phòng thẩm vấn

Ở khu chợ ồn ào, Tư Đồ Thuần trong bộ quần áo sạch sẽ đang chuyển từng kiện hàng bẩn thỉu, hôi tanh, không biết là bởi cô nổi bật trong đống hỗn độn đó, hay do cô luôn thu hút ánh nhìn của An Dĩ Phong, mà trong dòng người đông đúc như vậy, An Dĩ Phong chỉ liếc một cái là nhận ngay ra cô.

Hắn bảo mấy tên đi theo đứng một bên, một mình đi sang đó, cười mỉa nói: “Chào! Nhìn tay em nhỏ nhắn thế mà khỏe nhỉ?”.

“…”

Cô vờ như không nghe thấy, tiếp tục làm việc của mình. Có điều làm như vô tình quẹt chiếc thùng đầy mùi cá tanh vào áo hắn.

“Để anh giúp em nhé!” Hắn đưa tay đỡ lấy chiếc thùng, cô không nói gì, khẽ buông tay. Hắn không kịp dùng sức đỡ, cũng may là hắn phản ứng nhanh, căng hết gân cốt để ôm lấy. Lúc ngẩng mặt lên đã nghe thấy người bán cá hỏi: “Bạn trai của em à? Đang theo đuổi em à? Nhìn đẹp trai thế!”.

“Đúng rồi, đúng rồi!” Hai cô gái đứng bên cạnh tỏ vẻ đồng tình.

Cô nghiêm túc trả lời: “Là nghi phạm giết người”.

Sau vài giây im lặng, đám phụ nữ đó biến mất.

Cô cầm lấy bộ cảnh phục rồi mặc lên người, lạnh lùng bước qua hắn.

“Bao giờ thì em mới nhìn thẳng vào mắt anh?” Hắn cố tình nói nghe thật buồn nôn.

“Phòng thẩm vấn!”

Vài ngày sau, hắn tình cờ đi qua sở cảnh sát, nhớ câu nói của cô, liền xông vào.

Một viên cảnh sát nghe thấy hắn nói đến tự thú, lập tức giở ảnh hắn ra so đi so lại, vẻ mặt khiếp đảm, đưa hắn vào phòng thẩm vấn.

Hắn không muốn lãng phí thời gian với người khác, nói thẳng: “Bảo cô cảnh sát tên Tư Đồ Thuần đến đây, ngoài cô ấy ra, tôi sẽ không nói chuyện với bất cứ ai!”.

Chưa đầy mười phút, người hắn muốn gặp đã xuất hiện.

“Quân hàm có vẻ rất cao.”

An Dĩ Phong dựa lưng lên ghế, nhìn gạch gạch sao sao trên vai cô. Hắn chưa bao giờ tìm hiểu về cảnh hàm, chỉ biết là cô có điểm hơi khác so với những cảnh sát khác.

“Anh muốn đầu thú gì thì nói đi.”

Cô ngồi đối diện với hắn, bộ cảnh phục nghiêm trang hoàn toàn che khuất những đường cong mềm mại trên cơ thể cô, nhưng khi nhìn cô, máu trong người hắn lại sôi lên.

Hắn chỉ tay vào chiếc máy ghi âm và nói: “Tắt đi, không thì anh sẽ không nói bất cứ câu nào đâu”.

Cô phân vân một chút rồi tắt đi.

“Sao trước đây anh chưa từng gặp em nhỉ?”

“Tôi mới được điều động đến khu vực này.”

“Khu vực này nổi tiếng là phức tạp. Em đến đây làm gì?”

“Tôi đang thẩm vấn anh cơ mà.”

Giọng nói đanh thép của cô không thể hiện chút tình cảm và sự ấm áp nào, nhưng hắn lại thấy giọng nói đó nhẹ nhàng và đáng yêu hơn những giọng nói ngọt ngào khác.

“Ờ! Thế em hỏi đi.” Hắn cố ý cười một cách đáng ghét. “Với em, anh sẽ nói hết không giấu giếm, nói hết cả lòng mình.”

“Anh muốn nhận tội gì?”

Hắn nghĩ một lúc, rồi hỏi: “Em muốn anh nhận tội gì?”.

Cô đi ra, một lúc sau quay lại với tập hồ sơ đặt lên bàn.

“Nhiều hồ sơ thế này á?”

“Toàn là của anh cả đấy!”

“Không phải chứ?” Hắn tò mò cầm lên xem, trong bức ảnh là một thi thể bê bết máu, hắn lập tức đóng lại, không muốn nhìn thấy lần thứ hai.

“Nam, quốc tịch Trung Quốc, tuổi xx, chiều cao…, cân nặng…”

Hắn ngắt lời cô: “Em đã từng lên giường với đàn ông chưa?”.

Đây là lòng tự tôn hư vô đáng ghét của đàn ông, cho dù họ có sống nhơ nhuốc thế nào đi nữa, nhưng luôn hy vọng người phụ nữ mà mình yêu phải trong trắng, thuần khiết như nữ thần.

Cô tròn xoe mắt nhìn hắn, thở sâu, bỏ micro trên cổ xuống, ấn nút tắt, rồi vứt lên bàn.

Hắn nhìn cô, lần đầu tiên thấy một cô gái mặc cảnh phục quyến rũ như thế. Hắn chỉ muốn xông đến, đè cô lên bàn, cởi bỏ bộ cảnh phục của cô, giữ chặt hai tay cô, để xem rốt cuộc cô đã lên giường với đàn ông hay chưa…

“An Dĩ Phong! Anh tiếp tục nhìn như thế, tôi sẽ tố cáo anh vì tội quấy rối tình dục!”

Hắn lưu luyến không muốn rời mắt khỏi khuôn ngực đang phập phồng của cô.

“Em có chứng cứ không?”

“Những ngôn từ ám chỉ khiêu khích phụ nữ của anh là đủ để tố cáo anh.”

“Phạm tội này thì phải ngồi tù bao lâu?”

“Còn tùy mức độ nặng nhẹ.”

“Nặng thì sao?”

Nhìn ngón tay mềm mại đang cầm bút viết của cô, hắn không nhịn được cười, nói: “Em đừng nghĩ quá phức tạp thế, anh chỉ muốn tìm hiểu một chút về luật pháp thôi”.

“Từ ba năm đến mười năm.”

“Ồ!” Rồi hắn lại đưa mắt nhìn xuống ngực cô, nếu để hắn xé bộ cảnh phục kia ra, vừa hôn lên đôi môi gợi cảm của cô vừa… thì hắn nghĩ: “Ba năm cũng không phải là lâu lắm!”.

“Nếu với cảnh sát thì khỏi cần bàn đến!”

“Cảm ơn đã nhắc nhở.” Hắn quên mất điều này.

Đồng lang cộng hôn – Chương 5

Chương 5

Tình yêu giấu kín

Tư Đồ Thuần chạy lên cầu thang, dựa vào góc tường, thở hổn hển. An Dĩ Phong nói đúng, cô thực sự có tình cảm với hắn…

Thực ra, lần đầu tiên cô nhìn thấy An Dĩ Phong không phải là trên đường hôm ấy, mà là ở trung tâm thể hình.

Hôm đó, cô chuẩn bị dọn về căn phòng mới thuê, trên đường về có đi ngang qua một trung tâm thể hình. Vì đặc thù nghề nghiệp ngày nào cũng phải tập luyện nên cô định ghé vào xem cơ sở vật chất ở đó thế nào. Khi bước vào trong, cô nhìn thấy hai thanh niên đang luyện quyền tự do. Quyền pháp của họ khá cao, cách đánh rất chuyên nghiệp, chiêu thức mạnh mẽ, đã ra tay là đối thủ phải gục ngã. Chỉ có điều, một người thiên về tấn công, còn một người thiên về phòng thủ.

Vẻ đẹp trai của họ cũng khác nhau. Một người có vẻ thâm trầm, ánh mắt sâu thẳm, mới khoảng hai mươi tuổi nhưng trông rất chững chạc. Người kia nhìn có vẻ ngang ngạnh, khóe miệng luôn nở nụ cười bỡn cợt, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm nghị, khi ra tay luôn chọn vị trí hiểm, xem ra đó là một người đàn ông khi đã làm việc gì thì sẽ làm đến cùng.

Không chỉ có Tư Đồ Thuần, rất nhiều cô gái xung quanh cũng đang nhìn trộm họ, nếu không phải vì khen thể lực của họ tốt, đánh ba tiếng liền không nghỉ, thì cũng khen cách đánh chuyên nghiệp, cơ thể săn chắc, ngũ quan hài hòa, không chê vào đâu được, thậm chí có cô còn khen họ có đôi môi thật gợi cảm…

Tư Đồ Thuần cũng bị cơ thể săn chắc đầy sức sống và phản ứng nhạy bén của họ thu hút, cô nghĩ chỉ có những quyền thủ chuyên nghiệp mới có trình độ đó. Cô không thể ngờ rằng hai anh chàng đẹp trai đó lại là nhân vật nổi tiếng nhất trong giới giang hồ – Hàn Trạc Thần và An Dĩ Phong.

Hôm đó, sau khi tập xong, An Dĩ Phong giũ mái tóc đầy mồ hôi.

“Hơi mệt, đi uống gì đã.”

An Dĩ Phong lấy hai chiếc khăn mặt trắng, vứt cho Hàn Trạc Thần một chiếc, rồi ngồi xuống bên cạnh chiếc jacket hiệu Prada, dựa lưng vào rào chắn lau mồ hôi.

Chiếc khăn trắng chà xát trên bắp thịt màu đồng, thấm những giọt mồ hôi lấm tấm trên lưng hắn, hiện rõ sự hoang dã, nguyên thủy nhất của đàn ông.

Tư Đồ Thuần nghĩ bụng, người mẫu tiếp theo Prada nên chọn là An Dĩ Phong, tốt nhất là chụp lại hình ảnh này, loại áo da này nhất định sẽ trở thành mốt của năm sau.

“Anh Thần, chốc nữa đi đâu chơi?”

“Về nhà.” Khuôn mặt Hàn Trạc Thần hiện rõ sự miễn cưỡng và mệt mỏi.

“May gọi điện bảo anh về nhà ăn cơm.”

“Chán chết.”

“Anh cũng nghĩ vậy…”

Hàn Trạc Thần xoa xoa trán ngồi xuống bên cạnh hắn, nhìn điệu bộ có vẻ không giống như về nhà, mà là sắp ra chiến trường.

“Em nói là cuộc sống của em chán chết. Kể mà em gặp được một cô gái tốt, ngày nào em cũng về nhà nấu cơm cùng cô ấy.”

“Chú học cái gì không học, lại học đại ca cái trò đó à?”

An Dĩ Phong cười vẻ bất mãn: “Sao em lại không thể gặp được một cô gái mà em muốn lấy làm vợ, một cô gái mà em thực sự yêu thương nhỉ?”.

“Bởi vì ngày nào chú cũng chỉ ra vào hộp đêm.”

“Mẹ kiếp! Em không ra vào hộp đêm, chẳng lẽ ra vào sở cảnh sát?”

Buổi chiều tối, Tư Đồ Thuần, một người chỉ biết ngâm mì tôm, trong lúc chống cằm đợi mì chín, đột nhiên tưởng tượng cảnh An Dĩ Phong đeo tạp dề tất bật trong bếp.

Thật là buồn cười, còn buồn cười hơn cả hề Mr. Bean trên ti vi.

Cô không biết mẫu phụ nữ thế nào sẽ là người yêu của hắn, nhưng cô nghĩ ai được hắn yêu chắc chắn sẽ rất hạnh phúc. Hắn là một người đàn ông đặc biệt, lúc luyện quyền rất mạnh mẽ, chắc cũng “đội trời đạp đất” lắm, ngoại hình lại rất nam tính, làm sao hắn lại sẵn sàng về nhà giúp người con gái hắn yêu thương nấu cơm cơ chứ.

Thật tình mà nói, không chỉ có đôi môi rất gợi cảm, lúc hắn nheo mắt nhìn người khác cũng rất hút hồn…

Mì tôm chín rồi, cô vừa ăn thứ mì chán ngắt ấy, vừa hạ quyết tâm, nếu có một người đàn ông nói với cô: “Lấy anh nhé, anh sẵn sàng nấu ăn cho em mỗi ngày”, cô sẽ gật đầu ngay.

Rồi cô lại tưởng tượng ra cảnh một người đàn ông ngoan ngoãn nắm chặt tay cô và nói một câu như thế, cảnh tượng ấy khiến cô chợt thấy như bị sét đánh vậy. Cô xoa xoa cánh tay tê dại, lắc đầu thật mạnh. Xem ra cũng phải có vài điều kiện tiên quyết, đó phải là một người đàn ông thật nam tính! Tiêu chuẩn là phải cao ráo một chút, ít nhất cũng phải bằng một nửa người đàn ông cô gặp hôm nay.

Rồi lại nghĩ đến cảnh đột nhiên nghe thấy anh ta hỏi: “Em có bạn trai chưa?”, cô thấy choáng váng.

Rồi lại nghe thấy câu: “Chúng ta kết thành một đôi nhé…”.

Cô thực sự cảm thấy như vừa bị sét đánh khiến cổ họng cứng đờ đến mức không nói được.

Cô không phản ứng gì với những câu tỏ tình nửa đùa nửa thật của hắn, không phải là vì cô không muốn, mà vì cô không biết phải trả lời hắn thế nào. Nếu cô đồng ý, sợ là dễ dãi quá. Nếu cô từ chối, sợ hắn sẽ từ bỏ luôn… Vì thế cô mới chọn cách im lặng.

Nhưng hắn mạnh mẽ một cách đáng yêu, tự cho rằng cô đã đồng ý.

Cô trở về nhà, vừa mừng thầm vừa mơ màng, nằm trên giường mà trong đầu cứ hiện lên khuôn mặt tuấn tú và thân hình lực lưỡng của An Dĩ Phong…

Cô ngồi dậy, lấy chiếc gương soi, đôi mắt quầng thâm do mệt mỏi lâu ngày, sắc mặt xanh xao do gần đây ăn uống không đủ chất.

Không phải là hắn đùa cô chứ?

Không phải là hắn thật lòng với cô chứ?

Cô vuốt vuốt lại tóc, quyết định không nghĩ đến những câu hỏi vô nghĩa ấy nữa. Cô đang lim dim thì đột nhiên nhớ ra một câu hỏi rất quan trọng: Cô… chưa hỏi tên hắn là gì. Cô trở mình, ngủ tiếp. Tên không quan trọng!

Ngày hôm sau, vừa hết giờ làm, việc đầu tiên cô làm là đi shopping, mua một chiếc váy ngắn màu đen gợi cảm, một bộ nữ trang hiệu Chanel, tiện tay lấy luôn lọ nước hoa No 5. Lúc đi ngang qua gian hàng Prada, cô dùng thẻ tín dụng mua thêm một chiếc thắt lưng da nam kiểu dáng mới.

Về đến nhà pha mì ăn xong, cô bỏ hết đống đồ vừa mới mua ra nhìn ngắm, tự nhủ: “Tư Đồ Thuần, chết rồi, hoóc môn nữ của mày lại tăng cao rồi!”.

Vài ngày sau, cô bận túi bụi với thủ tục điều động
công tác.

Ngày đầu tiên đến sở cảnh sát mới, vài anh em đồng nghiệp dẫn cô đi làm quen với khu vực cô đảm nhiệm, cô vẫn nghĩ thầm liệu có gặp hắn trên đường không? Nếu gặp, cô nên nói gì?

Thật không ngờ, thiên ý trêu ngươi!

An Dĩ Phong! Khi ba chữ đáng buồn cười ấy phá vỡ những tương tư đẹp đẽ về mối tình đầu, cô cười đau khổ nghĩ, thì ra cái tên lại… rất quan trọng!

Buổi tối hôm đó, Tư Đồ Thuần ngồi ở sở cảnh sát cả đêm để xem hồ sơ. Cô nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu lần những bức ảnh nạn nhân trên đống hồ sơ đó, nhìn cho đến lúc nhiệt huyết của những rung động đầu đời bị đóng băng lại, nhìn cho đến lúc hoóc môn nữ của cô trở về bình thường, nhìn cho đến lúc cô chắc chắn rằng, An Dĩ Phong, cô sẽ không yêu hắn, và cũng không thể nào yêu hắn!

Định mệnh đã an bài cô là cảnh sát, còn An Dĩ Phong là tội phạm, an bài cho cô và hắn không thể sống cùng một thế giới, cô chỉ có thể chọn cách cố quên cảm giác lần đầu tiên rung động này – cho dù điều đó thật khó khăn.