Ký ức độc quyền 3.6

6

 

Thầy tổ sư gia kia nghe thấy tiếng động, nghiêng đầu qua nhìn hai chúng tôi. Lúc này, cho dù tôi có lập tức kéo Bành Vũ chạy trốn thì cũng không kịp nữa.

Bành Vũ tự nhiên đi tới đó, khom người cúi đầu chào: “Chào thầy tổ sư gia, em là học sinh của cô giáo Tiết.”

Mộ Thừa Hòa nghe Bành Vũ gọi mình như vậy, đầu tiên có chút nghi hoặc, sau khi nghe lời giải thích phía sau, hai môi liền mím lại ra vẻ đã hiểu. Tuy không cười thành tiếng nhưng tôi dám cá, chắc chắn là trong lòng lão vui lắm đây.

Tình thế ép buộc, tôi đành bước tới chào lão và giải thích: “Em dạy thêm ở ngoài, Bành Vũ là học sinh học Anh văn của em.”

Lão hỏi: “Em đang làm thêm à?”

“Dạ! Chỉ có một người thôi. Bành Vũ lên cấp ba rồi, cậu ấy muốn đến tham quan trường chúng ta.”

Lão đổi tay cầm sách sang tay kia: “Cũng trưa rồi, hai em ăn cơm chưa?”

Bành Vũ lập tức thành thật khai báo: “Dạ chưa!”

“Vừa đúng lúc, tôi mời hai em ăn cơm.” Tổ sư gia mở lòng thiện tâm nói.

Tôi nghĩ ngợi, chẳng lẽ cách xưng hô của Bành Vũ khiến hắn vui đến không chịu được nên quyết định nén nỗi đau cắt thịt đãi khách sao?

Nhưng tôi là một người có tín ngưỡng vô cùng thành khẩn đối với thức ăn. Chỉ cần có đồ ăn ngon, cho dù bắt tôi giả danh gặp bạn trên mạng hay ăn với một người chỉ mới hai mươi mấy tuổi đã làm tổ sư gia, tôi cũng chịu đựng được.

Ba chúng tôi cùng đi ra cổng trường Đại học A, vào một quán ăn Trung Quốc. Tính thế nào thì ăn xong cũng sẽ thiếu lão một bữa thôi, chi bằng chém mạnh tay một chút.

Lúc cầm đũa lên, tôi chú ý thấy Mộ Thừa Hòa dùng tay trái.

Không chỉ có tôi biết, cả Bành Vũ cũng phát hiện ra.

Bành Vũ hỏi: “Thưa thầy, thầy thuận tay trái ạ?”

Mộ Thừa Hòa cười: “Thói quen cá nhân.”

Nói thế làm tôi nhớ ra một chuyện. Đêm đó, tôi nhìn thấy lão làm việc trên máy tính, lâu nay cứ thấy ngồ ngộ, hóa ra là lúc đó lão viết bằng tay trái.

Nhưng ngày thường bất luận là viết trên bảng, hay là ký giấy cho chúng tôi, lão đều dùng tay phải.

Việc này thì tôi cũng hiểu được, theo truyền thống, người Trung Quốc thường không chấp nhận kẻ thuận tay trái, cho nên dùng tay phải sẽ tránh khỏi ánh mắt hiếu kỳ của người khác.

Nhưng lão có thể viết chữ bằng cả hai tay, thật là thần kỳ!

Bành Vũ nói: “Em cảm thấy những người thuận tay trái cực kỳ thông minh, chắc thầy cũng rất thông minh nhỉ?”

Mộ Thừa Hòa cười: “Người thuận tay trái không giỏi giang như người ta nghĩ đâu.”

Tôi đả kích Bành Vũ: “Thôi đi, không thì bắt đầu từ hôm nay em tập viết tay trái đi, xem có thể thành thiên tài không!”

Bành Vũ không cam tâm: “Vốn dĩ là vậy mà, nghe nói Beethoven, Newton, Einstein, cả Bill Gates nữa, họ đều thuận tay trái.”

Tôi nói: “Vậy ngoài những nhân vật em kể ra, trăm trăm ngàn ngàn những vĩ nhân khác thì sao? Chẳng phải đều thuận tay phải sao? Do đó, xét về tổng thể, vẫn là thuận tay phải thông minh hơn.”

Bành Vũ cãi: “Cô Tiết nói vô lý quá!”

Tôi nói: “Cô chỉ nói theo lý lẽ!”

Tóm lại, tôi không chịu thừa nhận người thuận tay trái đang có mặt ở đây tài giỏi hơn chúng tôi đâu. Ai kia chắc chắn là đồ thoái hóa, chứ tuyệt đối không phải là tiến hóa.

Tôi và Bành Vũ tranh luận căng thẳng trên bàn ăn, chính bản thân tôi cũng cảm thấy ngạc nhiên, tôi đang cãi nhau với một đứa nhỏ tuổi hơn, thậm chí là một học sinh gọi tôi bằng cô giáo.

Lúc này, tổ sư gia điềm đạm đứng ra chủ trì công bằng.

Mộ Thừa Hòa nói: “Thật ra, tôi là người nửa thuận tay trái.”

“Nửa thuận?” Bành Vũ hồ nghi.

“Có lúc tôi cũng dùng tay phải.”

“Tại sao?”

“Tôi không phải là người lúc nào cũng dùng tay trái. Quan niệm của người phương Đông, trong đó có người Trung Quốc và người ngoại quốc có những điểm không giống nhau, có thể nói lúc tôi còn nhỏ, quan điểm của phụ huynh lúc ấy khác với quan điểm của phụ huynh bây giờ.”

“Khác như thế nào?” Bành Vũ hỏi rất nghiêm túc.

“Có lẽ em sẽ không có cảm giác này vì em sinh ra ở thời đại sau, nhưng Tiết Đồng có thể sẽ đồng cảm hơn.” Mộ Thừa Hòa nhìn tôi một cái, nói tiếp: “Khi tôi còn nhỏ, người lớn trong gia đình hễ phát hiện con mình dùng tay trái đều bắt chỉnh lại, cho dù ở nhà không chỉnh được, đến trường giáo viên cũng sẽ bắt dùng tay phải.”

“Tại sao phải kỳ thị như vậy?” Bành Vũ không hiểu.

“Việc đó cũng giống như con người cho rằng màu trắng là tượng trưng cho thuần khiết, màu đen là tà ác, không có tại sao hết.” Tôi nói.

Mộ Thừa Hòa gật đầu: “Đại khái là vì người Trung Quốc không thích điều này, do đó những từ có liên quan đến bên trái đều trở thành từ mang nghĩa không tốt. Tôi cũng bị chỉnh lại, nhưng vì tôi cứng đầu, cảm thấy dùng tay trái thoải mái hơn nên buổi sáng ở trước mặt người lớn tôi dùng tay phải, buổi tối khi làm bài thì dùng tay trái.”

“Nếu bị phát hiện thì có bị đánh không?” Bành Vũ tò mò.

“Không để họ phát hiện ra là được rồi, lén mà.” Mộ Thừa Hòa nháy mắt với Bành Vũ. “Hơn nữa, người lớn thường chỉ quan tâm em viết chữ bằng tay nào thôi, ăn cơm, đánh bóng, vắt khăn họ không để tâm. Tôi vắt khăn cũng vắt ngược đấy, nên lúc trước vắt mãi không khô, chơi cầu lông thì có lợi thế hơn, lúc cần đánh trái tay, tôi chuyển qua tay phải là được. Khi học tiểu học, vì dùng tay trái nên lúc viết chữ tôi đặt vở trên bàn viết ngược, ngoài tôi ra, không ai hiểu được, còn có thể dùng làm mật mã nữa.”

Bành Vũ cười lớn: “Thú vị thật!”

Thật ra, mặc dù tôi không muốn thừa nhận, nhưng khi nghe Mộ Thừa Hòa kể chuyện lúc nhỏ, tôi cũng cảm thấy say mê, hứng thú nên đã chăm chú lắng nghe.

“Nhưng cũng có lúc gặp phiền phức, rất nhiều dụng cụ đều thiết kế dành cho người thuận tay phải, hoàn toàn không suy nghĩ đến yêu cầu của người thuận tay trái. Ví dụ tôi ghét nhất là dùng kéo, vì nếu không dùng tay phải thì không thể cắt được. Hơn nữa khi dùng máy vi tính công cộng, không thể dùng quen con chuột của người khác. Tóm lại, tay trái và tay phải sẽ có cuộc tranh đấu cả đời.”

“Phải đó!” Tôi quay qua nhìn Bành Vũ, đắc ý nói: “Cho nên vẫn là thuận tay phải tốt hơn.”

Mộ Thừa Hòa lườm tôi một cái, khóe môi nhếch lên nhưng không nói gì.

Tôi quay mặt nhìn ra ngoài qua tấm kính trong suốt, đúng lúc nhìn thấy bên ngoài tòa nhà chuyên bán máy vi tính ở bên kia đường có treo bảng quảng cáo rất to, bên trái là một nữ thần gợi cảm mặc váy màu đỏ, tay cầm laptop màu đỏ, bên cạnh in hai dòng chữ, dòng thứ nhất: “Siêu mỏng siêu nhẹ, gợi cảm quyến rũ”, dòng thứ hai: “Giá cả tuyệt vời: 6888”.

Mẫu quảng cáo bên phải là hình máy vi tính mang nhãn hiệu của một công ty nổi tiếng trong nước, trên đó có hình máy tính để bàn màu đen, viết một dòng đơn giản “Mừng Giáng sinh, giá ưu đãi bất ngờ dành cho sinh viên: 3999”.

Bành Vũ vẫn không chịu thua, nói: “Nhưng mà em nghe nói người thuận tay trái rất dễ thành thiên tài, đặc biệt là năng lực về tư duy trừu tượng và số học thường vượt trội hơn người khác.”

Tôi cười khì: “Thôi được rồi, cứ cho là tính giỏi đi, chẳng lẽ có thể nhanh hơn máy tính được sao?”

Bành Vũ phùng má nói: “Chưa chắc đâu đấy!”

Tôi chỉ tay ra ngoài, hướng về phía hai mẫu quảng cáo, tận tình khuyên bảo: “Sao lại không chắc, chẳng lẽ 6888 đem nhân 3999 có thể đọc ra đáp án ngay sao?”

Trong lúc hai chúng tôi đang tranh chấp thao thao bất tuyệt thì nghe thấy Mộ Thừa Hòa ngồi ở đối diện bình tĩnh nói: “27545112.” Gần như không cần suy nghĩ.

“Hả?” Tôi và Bành Vũ cùng ngẩn người ra.

“Tôi nói đáp án là 27545112.” Lão nhìn chúng tôi đang mắt tròn mắt dẹt, lặp lại một lần nữa, khẩu khí bình tĩnh và điềm đạm vô cùng.

st��’s�Uqp�onguage:EN-US’>Nhưng giờ ở trước mặt nó, tôi là một cô giáo, thế nào cũng phải giả vờ sâu sắc một chút, tôi bèn nói: “Đó là vì mọi người đều siêng năng học tập, không bỏ tâm trí vào việc trưng diện và chăm chút ngoại hình.”

 

Đúng, tư thế của giáo viên phải được thể hiện.

“Ồ!” Nó nói.

Vừa đi được vài bước, nó lại nói: “Nhưng mà cũng có ngoại lệ đó, cô xem kìa, anh ở phía trước đẹp trai quá!”

Nghe nó khen, ít nhiều tôi cũng cảm thấy lấy lại được chút sĩ diện cho Đại học A, bèn hứng khởi nhìn qua hướng nó chỉ, đồng thời cũng muốn xem mặt người bạn học giành lại vinh quang cho trường.

Nhưng nét mặt của tôi bị đông cứng.

Người đó chẳng phải là Mộ Thừa Hòa sao?

Lão mặc áo khoác màu đen, trong tay là vài quyển sách, đang từ thư viện bước ra, đi trên con đường đá đối diện.

“Anh ấy chắc chắn cũng là thạc sĩ hay tiến sĩ nhỉ?” Bành Vũ hỏi.

“Không phải, đó là thầy giáo.”

“Thầy giáo?” Bành Vũ mở to mắt. “Thầy giáo của tiến sĩ, tức là cao hơn tiến sĩ rồi?”

“… Không tính như em đâu.” Tôi nói. “Đó chỉ là một giảng viên dạy thay thôi.”

“Sao cô biết đó là giảng viên dạy thay chứ?” Bành Vũ không tin, tiếp tục hỏi.

“Vì người đó đang dạy thay cho thầy của cô!” Tôi giải thích bằng giọng giận dữ.

“Ồ…” Nó gật đầu.

Tôi tưởng nó đã bị ngữ khí mạnh mẽ của tôi thuyết phục rồi. Ngờ đâu, hai giây sau, Bành Vũ dùng ánh mắt sáng bừng hơn nữa để nhìn Mộ Thừa Hòa, nói một câu đủ để khiến tôi thổ huyết: “Thầy giáo của cô Tiết ư? Vậy tức là tổ sư gia của em rồi. Thật là vĩ đại ư!”


[1] Xúc cốt công: một môn võ trong bộ Cửu Dương Thần Công, tự co rút xương lại cho thân hình bé đi.

 

[2] Chữ chảy nước mũi 流涕 /liu ti/ đọc hơi giống với chữ 流体 /liu ti/, chỉ khác ở âm đọc.

 

Ký ức độc quyền 3.5

5

Tuy nói thế, nhưng vẫn cảm thấy tôi có thể làm một giáo viên tốt.

Cái mác “sinh viên Học viện Ngoại ngữ Đại học A” thực ra cũng rất có giá, chỉ cần dán một tờ giấy quảng cáo nhỏ ở ngoài đường, ắt sẽ có rất nhiều phụ huynh gọi điện đến mời phụ đạo Anh văn cho con họ.

Tôi và Tống Kỳ Kỳ đều đi dạy thêm.

Xét về cơ bản, thị trường gia sư có hai quãng thời gian sôi động nhất, một là trước khi khai giảng, hai là lúc gần thi cuối kỳ. Giá thị trường trung bình là hai mươi lăm đồng một tiếng, sau đó tùy theo bậc học của học sinh mà tăng hay giảm.

Cậu nhóc mà tôi dạy kèm tên là Bành Vũ, chuẩn bị vào lớp mười. Kỳ nghỉ hè này, mẹ cậu nhóc sợ con mình bị yếu thế trong ngôi trường phổ thông đầy những cao thủ Anh văn, thấy ngữ pháp của con mình còn yếu nên đã thuê tôi phụ đạo cho cậu khoảng hai tháng, một tuần ba buổi, mỗi buổi khoảng ba tiếng.

Trường đại học rất khuyến khích sinh viên đi dạy thêm, nhưng luôn nhấn mạnh đến vấn đề an toàn, cũng căn dặn sinh viên không được tùy tiện đến nhà đối tác. Nhưng Bành Vũ là do một đồng nghiệp của mẹ tôi giới thiệu, nên tôi không có gì phải lo sợ.

Tháng Chín, sau khi khai giảng, mẹ của Bành Vũ bảo cô chủ nhiệm của cậu cũng dạy môn Anh văn, cô ấy muốn con mình đến nhà cô học thêm, do đó đã khéo léo lựa lời để kết thúc hợp đồng với tôi.

Tôi cũng hiểu giáo viên trong trường rất có uy, đặc biệt là giáo viên chủ nhiệm.

Sau đó, trong hai tháng rảnh rỗi, tôi vẫn chưa tìm được học sinh nào thích hợp.

Cho đến thứ Sáu tuần vừa rồi, Bành Vũ gọi điện cho tôi, bảo học thêm ở chỗ của cô chủ nhiệm đông người quá, không quen, hy vọng tôi có thể tiếp tục giảng bài cho nó.

Tôi suy nghĩ một lúc rồi nhận lời, điều kiện duy nhất là tôi chỉ có thể dạy cho cậu bé một buổi một tuần. Như thế tính ra vẫn nhẹ nhàng hơn đồng hương của Tiểu Bạch đi làm ở quán ăn rất nhiều, dù sao cũng đã có thể giảm nhẹ gánh nặng kinh tế cho gia đình.

 

Bành Vũ rất thông minh, mập mạp trắng trẻo, đang trong giai đoạn phát triển chiều cao, nhiều lúc tôi cảm thấy chỉ cần không gặp một tuần thôi, nó đã cao thêm mấy centimét.

Lần đầu tiên khi gặp nó, thấy nó chỉ cao hơn tôi một chút, giờ mới chưa đến nửa năm, nó đã cao hơn tôi nhiều rồi.

Nó thường xem thường tôi: “Cô Tiết, không phải là cô đã luyện qua Xúc cốt công[1] chứ?”

“Đi, đi, đi!” Tôi nói. “Không có lớn hay nhỏ gì ở đây, cô vẫn là cô giáo của em.”

Tôi vốn dĩ nhỏ nhắn, nếu nói một cách thất đức để hình dung về tôi thì đó chính là sau khi qua thời thiếu nữ, hình như tôi không dậy thì nữa. Bọn Bạch Lâm chê cười tôi thì đã đành, ngay đến cả tên nhóc con này cũng dám châm chọc tôi.

Để khai trí thêm nhận thức cho Bành Vũ về khuôn viên trường đại học, tăng thêm khát vọng học tập của nó, mẹ Bành Vũ nói với tôi, cô ấy hy vọng Bành Vũ có thể đến trường tôi để mở rộng tầm hiểu biết, nhận thức chân thật hơn thế nào là một tổ chức giáo dục đại học. Tôi liền đồng ý.

Chủ nhật, tôi đứng chờ nó ở cửa Bắc, nhưng chờ nửa ngày trời cũng không thấy nó đâu.

Tôi còn chưa kịp nổi nóng thì nó đã gọi điện cho tôi trước: “Cô Tiết, cô làm cái gì vậy? Bỏ em đứng ở đây một mình nửa ngày rồi.”

“Thì cô đang đứng đợi em ở cổng này.”

“Không thể nào!” Nó tức giận nói.

“Sao lại không thể nào chứ?” Tôi còn tức hơn.

Miêu tả nửa ngày trời mới vỡ lẽ, nó gọi xe, nói đi đến Đại học A, tài xế theo lẽ đương nhiên sẽ chở nó đến trụ sở chính của trường, còn tôi thì cứ tưởng nó biết tôi ở khu Tây.

Tôi nói: “Em đứng đó, tôi đến tìm em.”

Cũng may mà có xe buýt đi từ khu Tây đến trụ sở chính, mười phút một chuyến.

Tôi tìm thấy Bành Vũ, định kéo nó lên xe về khu Tây thì nó nói: “Cô Tiết, không phải là cô giả danh sinh viên Đại học A đấy chứ?”

“Tại sao?” Tôi tức tối quay lại nhìn nó.

“Sao cô không học ở đây mà lại đến cái nơi khỉ ho cò gáy đó chứ?”

Tôi bực bội giải thích: “Trường của chúng tôi đều như thế, cơ sở chính chỉ có sinh viên năm thứ tư và nghiên cứu sinh thôi.”

“Nghiên cứu sinh?” Bành Vũ nghe thấy từ này, hai mắt lập tức sáng bừng. “Tức là thạc sĩ và tiến sĩ rồi?”

“Ừm, cũng gần như vậy.” Tôi gật đầu, cho dù bây giờ không phải thì sau này cũng phải.

Nó nhìn những người ra vào cổng với ánh mắt sùng bái: “Vậy tức là, họ không phải tiến sĩ thì cũng là thạc sĩ nhỉ?” Cường độ của tia sáng phát ra từ mắt nó còn mạnh hơn cả khi đồng hương của Tiểu Bạch nhìn thấy những anh chàng đẹp trai.

“Thật ra, tiến sĩ… họ cũng là người mà.”

Bắt đầu từ khi làm cô giáo, tôi đã hiểu sâu sắc một điều, đó là, khi gặp phải một học sinh vô địch thì cô giáo sẽ bất lực đến mức nào.

Bành Vũ sống chết bắt tôi phải dắt nó đi tham quan trụ sở chính, không thèm đoái hoài tới khu Tây, nơi tôi đang ở.

Đến thư viện, nó cảm thán: “Thư viện lớn nhất tỉnh chúng ta là đây ư!”

Đến nhà ăn, nó kinh ngạc: “Nhà ăn có nhiều thang cuốn nhất trong truyền thuyết là đây ư!!”

Đến sân thể thao, nó tán dương: “Hiện trường nơi từng tổ chức Hội thể thao sinh viên toàn quốc là đây ư!!!”

Đến cửa khoa Vật lý, nó hô lớn: “Trung tâm nghiên cứu Vật lý thể lỏng lớn nhất nước ta là đây ư!!!!”

Nói thật lòng, tôi rất sợ cái cằm của nó sẽ bị rớt vì “ư”, đến lúc trở về nhà, sẽ không biết phải nói sao với mẹ nó.

Khả năng xác định phương hướng của tôi không giỏi, thêm nữa, ngoài những lần có nhiệm vụ đặc biệt ra, rất ít khi tôi đến cơ sở chính của trường. Vì vậy, tôi rất ngạc nhiên, nó còn hiểu trường tôi hơn cả tôi.

Tôi hỏi: “Cái gì lỏng lẻo cơ?”

Nó khoái chí nói: “Vật lý thể lỏng.”

Tôi nói: “Ồ! Lúc nãy vừa nghe giật mình còn tưởng là trung tâm chảy nước mũi[2].”

Bành Vũ quay qua nhìn tôi bằng ánh mắt tội nghiệp, nói: “Cô ơi, em thật sự cảm thấy bi ai cho cô và cả trường của cô.”

Nhưng sau khi đi được một nửa hành trình, Bành Vũ phát hiện ra một hiện tượng. Nó nói: “Em cảm thấy chất lượng ngoại hình của nam, nữ trường này đều không cao.”

“Là sao?” Tôi cảm thấy ngoài mấy người trong phòng tôi ở ký túc xá thì cả trí tuệ và thể chất của sinh viên và giảng viên của trường chúng tôi đều rất cao.

“Hình thể không cao lắm.” Nó tiếp tục.

Tôi nhìn nó bằng ánh mắt đục ngầu. Lẽ nào thằng nhóc này là hội viên của Hiệp hội ngoại hình?

Nhưng giờ ở trước mặt nó, tôi là một cô giáo, thế nào cũng phải giả vờ sâu sắc một chút, tôi bèn nói: “Đó là vì mọi người đều siêng năng học tập, không bỏ tâm trí vào việc trưng diện và chăm chút ngoại hình.”

Đúng, tư thế của giáo viên phải được thể hiện.

“Ồ!” Nó nói.

Vừa đi được vài bước, nó lại nói: “Nhưng mà cũng có ngoại lệ đó, cô xem kìa, anh ở phía trước đẹp trai quá!”

Nghe nó khen, ít nhiều tôi cũng cảm thấy lấy lại được chút sĩ diện cho Đại học A, bèn hứng khởi nhìn qua hướng nó chỉ, đồng thời cũng muốn xem mặt người bạn học giành lại vinh quang cho trường.

Nhưng nét mặt của tôi bị đông cứng.

Người đó chẳng phải là Mộ Thừa Hòa sao?

Lão mặc áo khoác màu đen, trong tay là vài quyển sách, đang từ thư viện bước ra, đi trên con đường đá đối diện.

“Anh ấy chắc chắn cũng là thạc sĩ hay tiến sĩ nhỉ?” Bành Vũ hỏi.

“Không phải, đó là thầy giáo.”

“Thầy giáo?” Bành Vũ mở to mắt. “Thầy giáo của tiến sĩ, tức là cao hơn tiến sĩ rồi?”

“… Không tính như em đâu.” Tôi nói. “Đó chỉ là một giảng viên dạy thay thôi.”

“Sao cô biết đó là giảng viên dạy thay chứ?” Bành Vũ không tin, tiếp tục hỏi.

“Vì người đó đang dạy thay cho thầy của cô!” Tôi giải thích bằng giọng giận dữ.

“Ồ…” Nó gật đầu.

Tôi tưởng nó đã bị ngữ khí mạnh mẽ của tôi thuyết phục rồi. Ngờ đâu, hai giây sau, Bành Vũ dùng ánh mắt sáng bừng hơn nữa để nhìn Mộ Thừa Hòa, nói một câu đủ để khiến tôi thổ huyết: “Thầy giáo của cô Tiết ư? Vậy tức là tổ sư gia của em rồi. Thật là vĩ đại ư!”


[1] Xúc cốt công: một môn võ trong bộ Cửu Dương Thần Công, tự co rút xương lại cho thân hình bé đi.

 

[2] Chữ chảy nước mũi 流涕 /liu ti/ đọc hơi giống với chữ 流体 /liu ti/, chỉ khác ở âm đọc.

 

Ký ức độc quyền 3.4

4

Sáng hôm sau, Mộ Thừa Hòa thực hiện lời hứa, đích thân lái xe đưa tôi và Bạch Lâm về trường.

Lúc xuống xe, tôi quay đầu lại đóng cửa, thấy Bạch Lâm đang gật đầu khom lưng cảm ơn. Lão cười cười, thần thái tươi tỉnh khiến người trước mặt hoàn toàn không thể biết được lão đã không chợp mắt suốt đêm qua, chỉ có quầng thâm nhạt nhạt phía dưới hốc mắt là điểm duy nhất tiết lộ bí mật này.

Bạch Lâm nhìn xe của Mộ Thừa Hòa đi xa, cảm thán: “Thật là ngầu quá đi, chiếc CR-V bình thường vậy mà vào tay thầy lại như được nâng cấp hẳn.”

“CR-V gì?” Tôi không hiểu.

“Thì chính là chiếc xe thể thao của thầy đó, Honda CR-V, đơn giản, thực dụng, lại ưa nhìn. Nào giống như những chiếc xe ba mình thích, mục đích duy nhất khi lái xe ra ngoài đường chính là để người ta biết mình là một người vừa giàu lên nhờ vận may.”

Ba của Bạch Lâm rất đáng mến.

Ngày sinh viên năm nhất đến ghi danh, ba Bạch Lâm đã chở cô ấy bằng xe Hummer. Trước ngày hôm đó, tôi không hề biết Hummer là gì, nhìn từ xa chỉ thấy một chiếc xe thể thao như mặc áo giáp, đậu ngay trước cửa ra vào cổng ký túc xá nữ, khiến mọi người muốn ra vào đều giống như con cua, xoay ngang để đi, vì thế mà thu hút được ánh mắt của rất nhiều người. Do đó, chỉ trong ngày đầu tiên, Bạch Lâm đã lên trang nhất của Học viện Ngoại ngữ chúng tôi, trở thành thiên kim tiểu thư mà mọi người bàn tán xôn xao.

Nhưng điều khiến Bạch Lâm ủ rũ không hoàn toàn là vì lý do này, sau này cô ấy mới than thở với chúng tôi: “Nếu Hummer đó là của ông ấy thật thì mình cũng nhận quách đi cho rồi. Khổ nỗi đó là xe mượn.”

“Không phải chứ!” Cả ba chúng tôi đồng thanh nói vẻ kinh ngạc.

“Ba mình nói người thành thị thường kỳ thị người dưới quê, nếu như người nhà quê chạy Hummer đi học thì mấy cậu sẽ không dám hiếp đáp mình nữa, vì thế ông ấy đã đi thuê xe, các cậu nói xem, mình có oan không chứ?”

Nghe cô ấy nói xong, tôi, Tống Kỳ Kỳ và Triệu Hiểu Đường đều khoanh tay bó gối, im thin thít.

Quả thực là oan. Nhưng kẻ bị hàm oan phải là chúng tôi mới đúng, chúng tôi như thế này mà bị hình dung thành những đóa hoa bá vương ức hiếp người yếu ớt.

Ăn đi đậu phụ (A Di Đà Phật)…

Thật ra, Bạch Lâm tuy không phải là thiên kim tiểu thư, nhưng cũng không phải con bé nha đầu quê mùa ngốc nghếch. Nhà cô ấy ở thị trấn của thành phố B kế bên, chú Bạch là nhà doanh nghiệp có tiếng ở thị trấn đó, nhìn lên không bằng người khác nhưng nhìn xuống thì cũng hơn khối người.

Ngoại trừ phí sinh hoạt mỗi tháng hơn chúng tôi rất nhiều lần ra, Bạch Lâm không còn điểm nào đặc biệt hơn. Nhưng càng như thế càng khiến mọi người cảm thấy cô ấy thần bí. Những lời đồn đại kiểu này khiến rất nhiều bạn khác giới thêm tò mò, thế là, ngay từ năm học đầu tiên đã có rất nhiều nam sinh chủ động đến tìm chúng tôi để kết giao hữu nghị. Trước lễ Giáng sinh của học kỳ đầu tiên, ít nhất đã có năm, sáu bạn nam gọi điện hẹn cô ấy.

Sau đó, có một nữ sinh quen biết nhà Bạch Lâm đã đứng ra bóc trần bí mật này, cô ấy nói ba của Bạch Lâm chỉ là thuê xe đến trường để ra oai thôi.

Bạch Lâm thường ngày vô cùng hung hãn, nhưng lần ấy lại không tìm cô gái kia để cãi lý.

Bạch Lâm than thở: “Haizz, đã bảo ông ấy đừng làm như vậy, bây giờ hại mình thân bại danh liệt, thật là đau lòng.” Nhưng trong ngữ khí của cô ấy chẳng nghe ra có một chút nào là đau lòng cả.

Cho dù những nam sinh kia đến vì tin đồn rồi lại ra đi vì tin đồn thì vẫn còn duy nhất một người từ đầu đến cuối luôn ân cần với Bạch Lâm, người đó chính là Lý sư huynh bên khoa Vậy lý có lòng tốt muốn đóng thêm cái chốt cửa cho chúng tôi. Do đó, dù cho Bạch Lâm không hề “cảm sốt” anh ấy, chúng tôi vẫn có cảm tình tốt với người này.

Tôi và Bạch Lâm cùng chạy về phòng lấy sách rồi chuẩn bị lao tới lớp học. Chạy đến bãi đất trống bên dưới phòng ký túc, nhìn những chai nước suối và phích nước vỡ vụn, mới nhận ra sự việc đêm qua khá kịch liệt. Cũng may, ký túc xá nữ có lệnh cấm, không ai dám đi lại nên không có người bị thương.

Sau đó, theo thông tin mà tôi biết được, bên ký túc xá nữ chúng tôi như thế là quá hiền. Ký túc xá nam bên kia bờ hồ, có phòng còn gỡ luôn song cửa sổ ném xuống sân, bởi thế nhà trường đã xử phạt một nhóm người.

Khi mới nhập học, các sinh viên mới nhận được đủ loại đủ kiểu giáo dục với rất nhiều quy định như: ai vi phạm nội quy thì sẽ không được tốt nghiệp, không được cấp chứng chỉ, blah, blah, blah. Những quy tắc rườm rà của trường được in thành một quyển sổ tay nhỏ, phát đến tận tay các tân sinh viên, mỗi người một cuốn, còn dày hơn bản báo cáo công tác chính phủ mỗi năm của Thủ tướng Ôn. Tôi không khỏi nghi ngờ liệu mình có xuôi chèo mát mái tốt nghiệp thuận lợi được không?

Vì vậy, tôi tưởng tượng cuộc sống đại học thành chuyến đi Tây Thiên thỉnh kinh, đợi lúc tôi trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn thì xem như thành công.

Giờ nhờ sự giúp đỡ của Mộ Thừa Hòa, chúng tôi lại độ qua một kiếp rồi.

Hôm nay là ngày có thời khóa biểu nặng nhất. Sáng chiều đều có tiết. Tiết một, hai học đọc hiểu xong, lại phải học tiếp tiết nghe nói.

Vì đêm qua lao động vất vả nên bây giờ cả tôi và Bạch Lâm không còn sức chống cự nữa, chúng tôi đeo tai nghe, đứa trước đứa sau ngồi đúng ô của mình, rồi trốn giảng viên ngủ gà ngủ gật.

Cô giáo Ngô dạy tiết nghe nói của chúng tôi là một mỹ nữ, cô vừa đi du học về mấy năm trước. Phương pháp dạy học mà cô thích nhất chính là cho chúng tôi xem những bộ phim điện ảnh ít người để ý tới của Anh. Cô rất thích bấm dừng đột ngột, rồi ngẫu nhiên chọn một người bất kỳ, hỏi nhân vật đó vừa nói gì. Nếu ậm ừ không trả lời được, cô sẽ vạch một gạch lạnh lẽo lên phiếu theo dõi học tập, kèm theo câu nói: “Trừ năm điểm trong tổng điểm thành tích.”

Khi mới bắt đầu, chúng tôi còn cảm thấy khá mới mẻ và gay cấn, dần dà rồi cũng cảm thấy chán, hơn nữa còn thấy thấp thỏm trong lòng.

Bạch Lâm thì cao tay hơn.

Thời gian chiếu một bộ phim cộng thêm thời gian để sinh viên trả lời câu hỏi cũng đến bốn, năm tiết. Bạch Lâm lên mạng tải luôn bộ phim đó về xem một lần, tải luôn lời thoại, in ra mang vào lớp để đọc.

Tống Kỳ Kỳ luôn đứng đầu lớp nhưng kỹ năng nghe của cô ấy lại là điểm yếu.

Cô ấy cũng xem lời thoại, nhưng khác với chúng tôi, sau khi đọc xong, Tống Kỳ Kỳ sẽ dùng thời gian rảnh rỗi để học thuộc lòng. Động cơ như nhau, nhưng mức độ chịu khó của cô ấy thì thật phải khiến người khác giương mắt lên mà nhìn.

Tôi lâu nay luôn lập chí làm một sinh viên tốt, nhưng chỉ thiếu một chút nghị lực thôi.

Ký ức độc quyền 3.3

3

Khi xe chạy đến nhà Mộ Thừa Hòa thì Bạch Lâm cũng đã tỉnh lại phân nửa. Trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê như thế, cô ấy vẫn có thể chào Mộ Thừa Hòa, công lực nịnh bợ của con nhỏ này đúng là không tệ. Lần này, tôi không dám nhờ Mộ Thừa Hòa ra tay nữa, vội vàng dìu Bạch Lâm vào nhà lão.

Nhà của Mộ Thừa Hòa không quá rộng. Tuy không quá rộng nhưng các phòng đều đủ lớn để sử dụng, phòng khách và phòng ngủ đều nhìn ra sông, có thể nói ngôi nhà nằm ở vị trí tuyệt vời, có một không hai trong thành phố A này.

“Nhà này… đắt lắm nhỉ? Bao nhiêu tiền một mét vuông vậy thầy?” Tôi hỏi với giọng của kẻ đầu cơ.

Không ngờ lão này cũng có gia cơ hoành tráng ghê.

Lão bỏ chìa khóa xuống, vừa đi rửa tay vừa nói: “Nhà này của thầy Trần các em, thầy ấy đi vắng nên bảo tôi qua trông nhà.”

“Ồ!” Hóa ra…

Không ngờ họ là bạn thân thật, chẳng trách lại chịu dạy thay Trần Đình lâu như vậy.

Tôi và Bạch Lâm ngủ trong phòng, Mộ Thừa Hòa ôm chăn gối ra sofa.

Bạch Lâm vẫn say, nằm xuống giường là ngáy khò khò. Còn tôi, trải qua một trận lúc nãy, dường như đồng hồ sinh học của tôi đã quá giờ rồi, không ngủ được nữa. Một kẻ vốn quen nằm ngửa như tôi giờ đây lại trằn trọc, lật người qua một bên nằm nghiêng, mặt áp vào vỏ gối trắng tinh.

Cái gối tôi đang nằm vừa hay là gối của Mộ Thừa Hòa.

Chắc là lão nhận được điện thoại của tôi là đi luôn nên ngay cả giường cũng không kịp thu dọn. Do đó, khi chúng tôi vào phòng, màn vẫn y như lúc mới thức dậy, một cái gối nằm ở một bên, một cái khác thì nhăn nhúm, nhìn là biết có người mới gối đầu lên đó.

Bỗng dưng, tôi ngửi được một hùi hương nhàn nhạt, thoang thoảng, là mùi hương của Mộ Thừa Hòa.

Lần đó, trong lúc lão đứng thật gần để dạy tôi cách phát âm, tôi đã ngửi được mùi này trên người lão.

Là mùi gì nhỉ?

Tôi tập trung tinh thần hít một hơi, ngẫm nghĩ.

Hình như là mùi gỗ thông hoặc mùi tùng hương.

Khi tôi còn rất nhỏ, ba tôi từng là thợ mộc, làm đồ dùng gia đình, những dụng cụ bằng gỗ chưa được sơn đều có mùi hương này. Có điều, có nhiều người không thích mùi này, nhưng tôi luôn cảm thấy thật thơm.

Lúc trước, khi Trần Đình đứng lớp, thầy từng nói người Nga rất thích cây bạch dương. Nhưng trong khu rừng Siberia[1] rộng lớn, loại cây thường thấy nhất và hữu dụng nhất lại là thông: thông long não, thông rủ lá, thông trắng, thông kiều, thông bạc, thông linh sam…

Nghĩ thế, tôi tự nhiên cảm thấy Mộ Thừa Hòa chính là một cây thông của Nga.

Giảng viên lên lớp thường sẽ chống tay lên bàn, còn lão thì không. Lão thích một tay cầm sách, một tay để trong túi quần, đứng trước bảng đen, người khác nhìn vào sẽ cảm thấy như rất nhàn hạ. Nhưng sống lưng lão lại rất thẳng, trông giống như một cây thông giữa đất đầy tuyết trắng, biếc xanh mơn mởn.

Cứ nghĩ ngợi vẩn vơ như vậy, bầu bạn cùng với chiếc đồng hồ treo tường, tích tắc tích tắc, giống như đếm cừu, có tác dụng thôi miên.

Không biết đã qua bao lâu, Bạch Lâm lật người lại, đột nhiên đè cánh tay lên bụng tôi, làm tôi giật mình tỉnh giấc. Ngỡ rằng trời đã sáng, nhưng khi tôi nhìn lên tường, chỉ mới có một tiếng trôi qua.

Tôi chợt nhớ ra điện thoại của tôi và Bạch Lâm đều để trong áo khoác, và áo khoác đang treo ở chỗ cửa chính. Nếu không đặt chuông báo thức, e là tôi chẳng thể nào ngủ yên giấc.

Đắn đo một lúc, tôi vẫn quyết định đi ra lấy điện thoại. Thế là tôi bò dậy, nhón chân khẽ khàng đi ra mở cửa.

Những tưởng phòng khách bên ngoài sẽ tối mịt, nhưng hoàn toàn không như tôi nghĩ, Mộ Thừa Hòa chưa ngủ.

Lão ta ngồi trên sofa, laptop đặt trên gối.

Ánh sáng màu lam nhạt phát ra từ màn hình rọi lên mặt lão, rất rõ ràng.

Mộ Thừa Hòa vẫn đeo cặp kính gọng đen, đang tập trung vào máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, phát ra những tiếng tạch tạch rất nhỏ, tiết tấu đều đặn.

Hơi chau mày, vẻ mặt trầm tư, đây là biểu hiện ngày thường không dễ gì nhìn thấy, Mộ Thừa Hòa của bây giờ và Mộ Thừa Hòa thần thái hưng phấn trên bục giảng hay trong phòng làm việc dường như không phải là một.

Lát sau, một bàn tay của lão rời khỏi bàn phím, cầm bút viết viết lên tờ giấy bên cạnh, rồi dừng lại, bàn tay còn lại gõ gõ trên bàn phím. Lão thực hiện một loạt những động tác này rất tự nhiên thành thạo, nhưng tôi nhìn lại cảm thấy có gì đó ngồ ngộ.

Nhưng rốt cuộc ngộ ở chỗ nào, tôi lại nghĩ không ra.

Tôi định rón rén đến gần để xem lão đang làm gì, ai ngờ chỉ mới đi vài bước thì đã bị lão phát hiện.

Lão ngoảnh đầu lại nhìn tôi: “Dậy rồi à? Hay là vẫn chưa ngủ?”

Nhìn chính diện thế này lại cảm thấy Mộ Thừa Hòa đeo cặp kính trên sống mũi nhìn trẻ con và dễ gần hơn ngày thường.

“Em ra lấy điện thoại đặt chuông báo thức vì sợ ngủ quên ạ!” Tôi ngoan ngoãn giải thích.

Lão lại nhìn tôi một cái, đặt laptop lên bàn trà rồi bật đèn bên cạnh tay vịn sofa, không biết có phải là sợ tôi bị vấp
hay không.

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại trong túi áo khoác, đi ngang qua lão, vừa đúng lúc lão bỏ kính xuống, xoa xoa sống mũi. Bên cạnh lão là một chồng sách, toàn sách ngoại ngữ. Tôi nhìn lướt qua bìa của những cuốn sách đặt phía trên, tất cả đều có những từ đơn “Аэродинамик”. Tôi chỉ biết đó là tiếng Nga, chúng tôi chỉ được học từ vựng thông dụng, nên những chữ kia có ý nghĩa gì, tôi không biết.

“Thầy không ngủ được sao?” Tôi hỏi.

“Tôi quen ngủ trên giường, hơn nữa, rất dễ tỉnh giấc.”

Nghe lão ta nói thế, tôi cảm thấy áy náy vô cùng: “Em xin lỗi thầy, tụi em làm phiền thầy quá!”

“Không liên quan đến hai em, tôi vốn hay mất ngủ.”

“Còn trẻ thế, sao lại mất ngủ được?” Tôi còn tưởng mất ngủ là triệu chứng của những người ở độ tuổi như mẹ tôi cơ, đó là dấu hiệu biến chứng từ những bệnh tổng hợp của thời kỳ tiền mãn kinh.

Hắn lại đeo kính, nói: “Bệnh cũ rồi.”

Nhớ lại khi nãy trên xe, hình như lão có nói lấp lửng lão bị bệnh gì đó, làm tôi muốn quan tâm, dù gì thì lão cũng đã giúp tôi và Bạch Lâm một lần. Tôi vòng ra trước sofa, ngồi xuống cạnh lão: “Thầy, em nói cho thầy biết điều này, mẹ em có một phương thuốc trị bệnh mất ngủ hay lắm. Nghe nói giầm nát củ hành tây, bỏ nó vào một cái lọ rồi bọc kín lại, mỗi đêm trước khi đi ngủ đặt bên gối ngửi một chút sẽ rất hiệu nghiệm.” Tôi vừa nói còn vừa làm động tác hít sâu vào. “Đảm bảo thầy sẽ hết bệnh!”

Lão nhìn tôi, đột nhiên lắc đầu khẽ cười, nói: “Tiết Đồng à, em thật thú vị!”

Tôi sững người.

Ngoại trừ lần lão đặt cho tôi cái biệt danh A Đồng Mộc đáng ghét kia, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy lão gọi tôi như thế.

Hai chữ “Tiết Đồng” bất chợt được Mộ Thừa Hòa nói ra tròn vành rõ chữ, êm dịu, ấm áp. Lão phát âm cũng giống những người khác, nhưng dường như lại có gì không giống, không giống với Bạch Lâm hay Tống Kỳ Kỳ, cũng không giống với bất kỳ giảng viên nào, lại càng không giống mẹ tôi. Tóm lại là rất đặc biệt.

Tôi cố tình ho một cái, quay mặt đi chỗ khác.

“Nếu như thầy còn chỗ nào…” Tôi chần chừ. “Còn chỗ nào cảm thấy không khỏe, thầy có thể nói với em, mẹ em có nhiều phương thuốc dân gian hay lắm.”

Thế mà lão lại rất nghiêm chỉnh trả lời tôi: “Được, đợi khi nghĩ ra tôi sẽ nói với em.”

Tôi nhíu mày, đang định xem xét lại một lần nữa người đàn ông có ngoại hình khác xa với thẩm mỹ quan của tôi, thì đột nhiên lại nghe lão nói: “À phải, có việc này, cứ quên không nói với em.”

“Chuyện gì ạ?” Tim gan của tôi run lên, theo như nhận xét của tôi về nhân phẩm của người này, chắc chắn đó chẳng phải việc gì tốt lành.

“Phát âm bật hơi tôi nghe thử xem.”

Haizz, chỉ thế thôi phải không? Tim gan của tôi nhẹ nhõm trở lại.

“Không phải đã đọc qua rồi sao?” Tôi hỏi.

“Đọc thêm lần nữa.” Hắn nói.

Giờ việc này đối với tôi giống như gà con tập ăn thóc thôi, quá dễ mà. Thế là tôi làm theo lời lão nói.

Lão lại căn dặn: “Thêm vào từ đơn, đọc thử xem.”

“Từ đơn gì thầy?”

“Từ có âm bật hơi là được.”

Tôi chọn chữ “Nga” quen thuộc nhất, vừa đọc xong “Россия”, tôi liền thấy trên nét mặt lão hiện rõ vẻ “biết ngay sẽ thế mà”.

Khóe môi Mộ Thừa Hòa hiện ra một nụ cười đã lâu không thấy, ngay cả kính cũng không che lấp được vẻ mặt thiếu cái bĩu môi của lão.

Lão nói: “Vấn đề chính là ở chỗ này. Em không thể vì biết bật hơi mà cố tình thêm nó vào đơn từ rồi đọc, trái lại, em phải làm nhẹ âm đó.”

Tôi xoay vòng vòng rồi.

Lúc tôi không biết phát âm thì bắt tôi cố phát âm cho bằng được, bây giờ tôi biết rồi thì lại bắt tôi đọc nhẹ, rốt cuộc muốn tôi thế nào đây?

Lão tiếp tục: “Do đó, bất luận là ngôn ngữ của nước nào, đều phải biết điều hòa. Ví dụ nhé, trong tiếng Hán chúng ta có âm uốn lưỡi, nếu một người nói chuyện mà âm uốn lưỡi quá rõ ràng, chúng ta sẽ gọi họ là gì?”

“Lưỡi to.” Tôi trả lời không hề do dự.

“Đúng vậy, nghe khẩu ngữ tiếng Nga của em hiện giờ chính là có cảm giác này.”

“…” Tôi lưỡi to sao?

Mộ Thừa Hòa tình ý thâm sâu nói: “Kiêu ngạo là kẻ địch của sự tiến bộ, học trò à, đoạn đường đắc đạo của em còn dài, cố gắng đi.”

Chính trong giây phút ấy, tôi đã hiểu ra vì sao lúc nãy lại có cảm giác khi lão gọi tên tôi khác với mọi người, bởi vì trên trái đất này còn có thể tìm ra một sinh vật khác có thù với tôi như Mộ Thừa Hòa sao?

Tôi đang không cam tâm, lão lại nói: “Mau đi ngủ đi, trời sắp sáng rồi, đến giờ tôi sẽ gọi hai em dậy.”


[1] Siberia: nằm ở phía đông nước Nga, trải dài từ dãy núi Oural tới Thái Bình Dương, có thời tiết rất khắc nghiệt và rừng thông Taiga nổi tiếng.

Ký ức độc quyền 3.2

2

 

“Nhà thầy ở đâu?”

“Đông Nhị Hoàn.”

“Ôi xa quá!” Tôi thực không muốn đi.

“Sao lúc nãy khi gọi tôi đến bảo lãnh, em không nghĩ là tôi ở xa?” Lão đành chịu.

“Nhưng mà, sáng mai tụi em còn có tiết đọc hiểu.” Tôi chần chừ.

“Sáng mai tôi đưa hai em về trường, được chưa?” Lão nhẫn nhịn hỏi lại.

“Vậy thì được ạ!”

Lần này thì tôi không còn gì phải lo rồi.

 

Tiết trời đầu đông, gió đêm thổi lạnh đến thấu xương. Trong xe bật điều hòa nên không khí nóng hừng hực, lão hạ kính cửa sổ xe xuống một chút, đủ để cảm nhận làn không khí trong lành từ bên ngoài tràn vào, khiến người trong xe có cảm giác thật trong lành.

Suốt chặng đường, lão chỉ chuyên tâm lái xe. Không biết lão có đang thầm hối hận vì mình đã xui xẻo gặp phải đứa sinh viên như chúng tôi hay không?

 

Vào giờ này, một số cụm đèn giao thông đã ngừng hoạt động, chuyển thành màu vàng chớp nháy.

Khi đến ngã tư chuẩn bị tiến vào khu Tam Hoàn, đèn đỏ lại bật lên, Mộ Thừa Hòa kiên nhẫn dừng xe. Tay phải đặt trên vô lăng, khuỷu tay trái đặt bên cạnh cửa sổ xe, chống cằm, mắt hướng ra ngoài nhìn những chiếc xe chạy qua trước mặt.

Thừa lúc lão đang nhìn đi nơi khác, tôi lén lút liếc sang quan sát gương mặt lão.

Lúc nãy không để ý, bây giờ tôi mới phát hiện lão đeo cặp kính gọng đen. Không ngờ lão lại bị cận, chắc là nhận được điện thoại của tôi, đi vội quá nên đã không kịp đeo kính sát tròng. Hai mắt của lão đều là mí lót[1], nên nhìn không to lắm, nhưng lại rất sâu. Mẹ tôi thường nói mắt to thu hút, mắt nhỏ hớp hồn, chẳng biết lão này sinh ra là muốn hớp hồn ai. Đồng tử màu nâu nhạt. Sống mũi rất cao.

Nếu buộc phải tìm một điểm đặc biệt thú vị trong năm ngũ quan trên gương mặt lão thì chắc chắn là đôi môi rồi. Môi của lão dường như sinh ra đã hơi cong lên như thế, nếu khẽ bặm môi thì cho dù nét mặt đang không có cảm xúc gì cũng sẽ khiến người ta cảm thấy lão như đang cười.

Nếu nói theo con mắt thẩm mỹ của đồng hương Tiểu Bạch thì Mộ Thừa Hòa có thể được xem là một gã trai đẹp rồi chăng? Nhưng tận đáy lòng mình, tôi vẫn cảm thấy ba tôi đẹp hơn lão.

Đèn xanh bật sáng.

Xe lại lăn bánh, lão không chú ý đến bên ngoài nữa mà đưa mắt đảo một vòng.

Ánh mắt của tôi và lão trong giây phút ngắn ngủi đã gặp nhau qua gương chiếu hậu. Trong khoảnh khắc ấy, lão thì quang minh chính đại, còn tôi – một đứa lén lút quan sát tướng mạo của người ta nãy giờ – bỗng cảm thấy ngượng nghịu nên lúng túng nhìn ra ngoài.

“Đang nghĩ gì vậy?” Lão hỏi.

“Thì ra lúc đêm khuya, một vài cụm đèn giao thông sẽ biến thành đèn vàng chớp nháy, thật là thú vị.” Tôi nói đại. “Em sống ở thành phố A lâu rồi, vậy mà trước đây không hề nhận ra điều này.”

Lão cười cười, không tiếp lời.

Tôi lại nói: “Nhưng tại sao lúc nãy lại có đèn đỏ nhỉ?”

“Em không cảm thấy những ngã tư có đèn đỏ đông hơn những chỗ đèn vàng sao?”

Lão nói thế, tôi mới ngẫm lại kỹ càng, hình như đúng là vậy: “Thì ra là thế ạ!”

“Xem ra khả năng quan sát của em kém thật đấy.” Lão nói đùa. “Rodin[2] nói: vẻ đẹp đâu đâu cũng có, đối với đôi mắt của chúng ta, cái thiếu không phải là cái đẹp, mà là sự phát hiện.”

Mẹ tôi có những phép tắc rất nghiêm, tuyệt đối không cho tôi lang thang ngoài đường muộn hơn giờ xe buýt ngừng hoạt động. Do đó, mặc dù đã sống ở đây rất nhiều năm nhưng tôi rất ít khi có mặt ở ngoài đường vào lúc hai, ba giờ khuya.

Bây giờ nghe lão nói vậy, tôi liền chăm chú quan sát cảnh đêm trên phố.

Những đoạn đường tấp nập người qua lại vào buổi sáng giờ đây lại yên tĩnh đến lạ kỳ. Ngoài một vài người bảo vệ trực đêm đang đi đi lại lại, dường như không còn ai khác. Trên vỉa hè lác đác vài người sống lang thang đang nằm ngủ.

Giờ này, xe cộ lưu thông trên đường rất ít, chỉ có mấy chiếc xe tải ban ngày không được lưu thông trong đường nội thị nên giờ chẳng chút e dè mà phóng như bay, chớp mắt đã lướt qua. Trong đêm khuya thanh vắng, tiếng động cơ ầm ầm như chọc thủng cả màng nhĩ.

Trên một vài con phố, những người lao công đã bắt đầu công việc quét đường. Dưới ánh sáng màu vàng cam của những ngọn đèn đường chiếu rọi, bóng họ như bị kéo dài ra, thấp thoáng một hình ảnh lam lũ, cực nhọc.

Ở quảng trường trước mặt, một vài người công nhân đang thay những chậu hoa màu xanh.

Khi xe chạy ngang qua ngã tư Đại học Bắc Kinh, nhìn thấy bảng hiệu “Quán nướng Lôi Thị” to đùng, tôi bất giác bật cười, chỉ về phía ấy, nói với Mộ Thừa Hòa: “Khi em học tiểu học, quán thịt nướng đó chỉ là một quán nhỏ bên đường thôi, cánh gà nướng mà bà lão trong đó làm ngon lắm. Khi ấy, mỗi ngày đi học về em đều ghé vào mua, nhưng nếu em chậm quá sẽ bị mẹ mắng, cho nên lần nào em cũng giục bà ấy làm nhanh. Kết quả là, lần nào bà lão cũng giận dỗi quát em: “Con nít mà vội vàng gì chứ, cái này phải nướng từ từ mới ngon!”.”

Lão tủm tỉm cười: “Hình như em là người gốc ở đây?”

Tôi gật đầu: “Phải ạ!” Nói xong, tôi thấy có chút do dự, lại chỉnh sửa: “Nhưng cũng không phải.”

“Sao phải rồi lại không phải?”

“Năm mười một tuổi gia đình em mới chuyển đến thành phố A, lúc ấy em nói tiếng địa phương nhưng giọng không giống lắm. Người vùng khác tưởng em là người gốc ở đây, còn người gốc ở đây thì lại tưởng em là người vùng khác.” Tôi nói, đột nhiên trong lòng có chút thương cảm.

Nhưng lão lại cười: “Em còn trẻ như vậy mà đã không có cảm giác thuộc về một nơi nào đó hay sao?” Trong giọng nói của lão có chút xem thường.

Đúng là nói chuyện không hợp thì nói nửa câu cũng thấy nhiều!

Tôi chau mày, quay mặt qua hướng khác không nói chuyện với lão ta nữa.

Lát sau, lão chợt nói: “Tôi từng sống ở rất nhiều nơi. Đến bây giờ ngay cả bản thân tôi cũng không biết rõ đâu mới là quê hương mình, nhưng lại chưa từng có cảm giác như em.”

Tôi vẫn còn tức tối, nhưng không kìm được lòng, quay qua hỏi: “Tại sao?”

“Tôi từ nhỏ đến lớn, trong mắt người khác đã luôn bị xem là khác loài nên quen rồi.”

“Khác loài? Khác loài thế nào?” Tôi bối rối vẻ khó hiểu.

Lão hơi nhướn mày, không trả lời.

Lần này thì tôi tò mò thật rồi. Tôi thận trọng quan sát lão từ đầu xuống chân rồi lại từ chân lên đầu. Tứ chi đầy đủ, ngũ quan bình thường, dung nhan không bị hủy hoại, ngũ cảm đầy đủ, hơn nữa, sự nhanh nhạy linh hoạt của lão khi quan sát đèn đường cho thấy lão cũng không phải là kẻ mù màu.

Không phát hiện có điểm nào kỳ lạ.

Tôi suy đi nghĩ lại hồi lâu, rồi hỏi lão kiểu thăm dò: “Không phải là… não bộ của thầy có vấn đề đó chứ?”

Mộ Thừa Hòa nhìn tôi một cái thật sâu, híp mắt lại, cười theo kiểu có cũng như không rồi nói: “Thật không hổ danh là lớp trưởng do tôi đào tạo.”

Trong lời nói lộ rõ ý châm chọc.

Thật ra, điều mà tôi muốn hỏi nhất không phải là chuyện đầu óc có vấn đề hay không, nhưng tôi ngại nói ra, đồng thời cũng sợ làm tổn thương lòng tự trọng của lão. Tôi nhân từ, cảm thông đến thế mà chỉ đổi lại được một câu châm chọc của lão thôi sao?

Điều này bất giác làm tôi nhớ đến một câu nói bi thương: “Tôi đem tâm tư gửi trăng sáng, nào ngờ trăng sáng soi mương máng.”

Đúng là bi kịch!


[1] Mắt mí lót: đôi mắt dài, nhỏ, đuôi mắt hơi xếch, đặc trưng của người Á Đông.

 

[2] Auguste Rodin: tên đầy đủ là François-Auguste-René Rodin (1840 – 1917) họa sĩ người Pháp, thường được biết đến là một nhà điêu khắc. Ông là điêu khắc gia hàng đầu của Pháp thời bấy giờ và đến nay, tên tuổi của ông được nhắc đến khắp trong và ngoài giới nghệ thuật.